Chương 1176: Hợp tác 1
Cố Minh Đông đi đường xa từ thôn Thượng Hà tới Bắc Kinh. Sau khi tới nơi, anh cũng không nghỉ ngơi mà lập tức đi tới trường học. Sự tình thật sự rất trùng hợp, anh mới vừa bước xuống khỏi xe buýt, đi tới trường học, thì ngay sau đó đã thấy hai đứa con trai.
Cánh tay A Thần còn bị thương đổ máu, máu đỏ tươi nhuộm hồng cả quần áo cậu.
"Con bị thương sao?"
Cố Minh Đông nắm chặt lấy tay con trai, quan sát vết thương. Sau khi anh xác định đó chỉ là vết thương ngoài da, không có bị thương tới bên trong mới thở phào:
"Tới bệnh viện khám trước xem thế nào đã."
Cố Lượng Thần ở trước mặt Vệ Thành luôn là một đứa nhỏ kiêu ngạo khó gần, nhưng ở trước mặt Cố Minh Đông lại vô cùng dịu ngoan, cậu giải thích:
"Vết thương nhỏ thôi, cha đi bệnh viện với con đi."
Cố Lượng Tinh rất ăn ý xoay người lại, vừa đúng lúc chặn tầm mắt anh, không để Cố Minh Đông nhìn thấy Vệ Thành. Vệ Thành ở đằng sau bị đôi song sinh che mất, tâm tình vừa buồn cười vừa đau khổ, thầm nghĩ từ khi nào mà anh ấy lại không thể để người ta nhận ra được.
Cố Lượng Thần đưa tay nắm lấy tay cha mình, tính toán kéo anh đi bệnh viện với cậu:
"Cha, sao bỗng nhiên cha lại tới đây, trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"
Cố Minh Đông nhìn thoáng về phía sau, thị lực của anh rất tốt, Vệ Thành ngồi xe lăn rõ ràng như thế, tất nhiên anh nhìn qua một cái là thấy được ngay.
"Sau này nói sau."
Cố Minh Đông nói như thế, nhưng trước khi rời đi, anh quay đầu lại, nhìn qua Vệ Thành rồi hơi giật đầu.
Cố Lượng Thần chú ý tới hành động của cha, mím môi, do dự hỏi: "Cha, cha..."
Cố Minh Đông cười vỗ vỗ vai cậu:
"Cha đã nói từ lâu, chỉ cần các con nguyện ý, vậy cả đời chúng ta đều là cha con."
Tảng đá vẫn luôn treo trong lòng Cố Lượng Thần rơi xuống, cậu nhịn không được mà thở phào, rồi lại hơi ngượng ngùng hỏi:
"Cha, cha thật sự không thèm để ý sao?"
"Đứa nhỏ ngốc này, chuyện này có gì đáng để ý, cha biết từ tám trăm năm trước rồi, nếu mà để ý thì việc gì cha phải tự mình chuốc lấy khổ chứ."
Cố Minh Đông bất đắc dĩ nói.
Cố Lượng Thần nghe thế cũng không biết nên vui mừng hay là không nữa.
Chờ tới khi đến bệnh viện, xử lý vết thương xong, bác sĩ đảm bảo không bị thương tới gân cốt hoặc là gân mạch gì Cố Minh Đông mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Cố Lượng Thần nhìn Cố Minh Đông, thấy trên mặt anh thật sự không có vẻ gì là không vui, cậu không nhịn được hỏi:
"Cha, cha không sợ bọn con sẽ đi theo người ta sao? Nếu thế thật thì công sức nuôi dưỡng hai mươi năm của cha coi như phí công rồi."
Cố Minh Đông cười nói:
"Là một người cha, cha vẫn có sự tin tưởng với con trai mình."
Anh nói vậy thật sự khiến Cố Lượng Thần vui mừng trở lại, cậu hơi làm nũng với anh rồi nói:
"Chẳng biết chú ấy biết tin từ đâu ra, bỗng nhiên xuất hiện trước mặt bọn con, dạo này ngày nào cũng tới làm thân, không biết đang định làm cái gì."
"Có điều cha yên tâm, cho dù chú ấy có nói gì đi nữa, con cũng là con trai cha."
"Mấy người chặn đường cướp bóc hôm nay, tám phần là có liên quan tới chú ấy."
Nghe vậy, Cố Minh Đông không thể không giải thích:
"Tai họa ngày hôm nay e rằng không liên quan gì tới anh ấy."
Những người đó liên quan tới quan hệ rắc rối phức tạp phía sau, Cố
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền