Chương 1182: Cục diện rối loạn 2
Sáng sớm tinh mơ, bốn con chó lớn trong nhà không nhịn được mà kêu lên ầm ĩ.
Trịnh Thông thức dậy từ sớm, cười mở cửa cho bọn họ:
"Được rồi, đi thôi, đi thôi."
Đám chó săn lớn vội vàng chạy ra ngoài, giải quyết vấn đề sinh lý của bản thân xong, chờ chúng nó đi bộ một vòng trên đỉnh núi rồi về thì chủ nhân của chúng cũng đã thức dậy, còn thêm cơm vào trong bồn cơm của chúng nó.
Bốn con chó lớn không vội vàng vục mặt vào ăn mà đi quanh Cố Minh Đông hai vòng, thân mật cọ chân anh rồi mới xì xụp ăn uống.
Trịnh Thông thấy thế thì không nhịn được mà ghen tị:
"Ông đây ngày nào cũng dậy sớm mở cửa cho chúng nó mà mấy ngày rồi chúng nó cũng không thèm phản ứng lại ông đây."
Cố Minh Đông cười bỏ thêm cơm vào cho chúng nó:
"Nếu không thì để tôi giao nốt việc cho chúng nó ăn cho ông thì kiểu gì cũng thân thôi."
Trịnh Thông phất tay:
"Thôi đi, tôi sợ được mấy ngày chúng nó lại đói gầy sọp cả đi."
Bốn con chó lớn này rất là biết nhận người, Cố Minh Đông ra ngoài không ở nhà thì chúng nó tình nguyện tự chạy lên núi kiếm thỏ ăn chứ không chịu ăn cơm ông lão cho ăn, làm cho Trịnh Thông thấy rất là mất mát.
Mất mát thì mất mát nhưng trong lòng Trịnh Thông cũng thấy như thế mới là chó tốt.
Sau khi ăn sáng xong, Cố Minh Đông dẫn bốn con chó lên trên núi. Anh chậm rãi đi đằng sau, bốn con chó lại như chim về rừng vậy, tự tại đắc ý vô cùng.
Ngẫu nhiên có người trong thôn nhìn thấy cũng không nhịn được mà cảm khái:
"Nhà họ Cố nuôi chó giỏi thật đấy."
Cũng có người nói:
"Nhà bọn họ cho chó ăn xương ăn thịt đấy, nhà ông nhà bà có làm được thế hay không?"
Cố Minh Đông chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ ngợi như thế nào, tới chân núi thì dị năng đã rung rinh, vui sướng xoay vòng vòng.
Giờ đã vào đông, chỉ có cây sơn trà còn xanh tốt và có những đóa hoa trắng xen lẫn giữa các tán lá sơn trà.
Cố Minh Đông đi kiểm tra một vòng để đảm bảo khu rừng cây ăn quả đang ở trong tình trạng tốt, cũng thuận tiện hái được rất nhiều lá sơn trà.
Một chiếc giỏ tre chất đầy lá sơn trà, bốn con chó từ trong rừng chui ra, con Số 1 đầu đàn ngậm một con thỏ rừng trong miệng.
Cố Minh Đông nhận lấy và xách thử, chắc nó nặng khoảng năm ký, là một con thỏ to béo:
"Về hầm thịt cho bọn mày ăn."
Khi nghĩ đến mùi vị của món thịt hầm thì Số 1 và những chú chó khác lập tức thèm thuồng liếm khóe miệng.
Cố Minh Đông xách theo con thỏ và đeo giỏ tre đi vòng quanh rừng quýt và hái một túi quýt.
Lúc đi tới chân núi, Cố Minh Đông nhìn thấy Cố Đình đang chơi với một vài cô bé, anh vẫy tay nói:
"Đình Đình, lại đây."
"Chú A Đông."
Cố Đình vừa nhìn thấy anh thì lập tức chạy tới.
Cố Minh Đông nhét vài quả quýt vào tay cô bé, quýt nhà họ trồng to đến nỗi cô bé chỉ có thể ôm được hai ba quả.
"Đi chơi đi, chia ra ăn với các chị em nhỏ của cháu."
Nói xong, Cố Minh Đông dẫn bốn chú chó đi về nhà.
Cố Đình quay về với vài quả quýt trong tay, cười nói:
"Chú A Đông cho đấy, chúng ta cùng ăn đi."
Ngay khi nghe vậy thì các cô bé lập tức mừng rỡ reo hò. Tuy rằng sau khi thực hiện khoán đến hộ cuộc sống của mọi người trong thôn đã thoải mái hơn rất nhiều, nhưng người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền