Chương 1185: Phá vỡ cục diện hiện tại 2
Phá vỡ cục diện hiện tại 2
Cố Minh Tây đến thăm Cố Minh Bắc tại trường, mang theo một bình nước tỳ bà cao pha loãng. Sau khi đến nơi, cô được em gái dẫn vào phòng làm việc của các giáo sư.
"Em chào các thầy các cô, em xin phép về trước ạ."
Cố Minh Tây nói, sau khi nói chuyện được một lúc và thấy nước tỳ bà cao trong bình nước giữ nhiệt cũng đã gần hết.
"Tiểu Bắc, em tiễn chị em đi."
Một giáo sư lên tiếng.
Cố Minh Bắc đưa Cố Minh Tây ra ngoài. Còn chưa tới cửa, cô ấy đã không nhịn được mà cười:
"Chị ba, giờ em mới biết thì ra chị tới đây không phải là để đưa tỳ bà cao cho em mà để giúp em tạo mối quan hệ đấy."
Cố Minh Tây trừng mắt nhìn cô ấy một cái rồi nhỏ giọng nói:
"Chẳng lẽ em không biết chỉ tiêu được ở lại trường công tác rất hiếm hay sao, có rất nhiều người tranh đoạt đấy, chúng ta không có quyền cũng không có tiền, cho nên có thể tạo mối quan hệ tốt với các thầy cô thì nên làm chứ."
Cố Minh Bắc lại nói:
"Nếu như em có đủ thực lực để được ở lại thì em sẽ ở, nếu như không có mà lại dựa vào các mối quan hệ thì sẽ không ổn đâu."
"Dù sao thì có mối quan hệ tốt thì vẫn tốt hơn có mối quan hệ kém mà."
Cố Minh Tây chọc chọc vào trán em gái:
"Em đó, chưa bị xã hội đánh đập nên cứ tưởng thế giới toàn là một màu hồng thôi à?"
Cố Minh Bắc sờ trán một cái rồi lẩm bẩm:
"Em biết chứ bộ."
Cô ấy ôm lấy cánh tay của chị gái rồi nói:
"Chị ba à, chị đừng chỉ biết lo cho em mãi, em biết phải làm gì mà, chị đó, chị phải quan tâm chuyện công tác của mình hơn, không thì chờ tới lúc phân phối công tác sẽ không có phần của chị đấy."
Cố Minh Tây cười nói:
"Chị mà phải để em phải lo sao, em cứ yên tâm, đó là vị trí ở cơ quan nhà nước, vị trí đó chả có ai thèm cả, là chị tự tình nguyện xin đi, có khi thầy giáo chịu trách nhiệm phân phối công tác còn cảm ơn chị nữa đó."
"Thế chị mau về đi, nhớ đeo mũ và khăn quàng cổ vào đấy nhé."
Cố Minh Bắc nói.
Cố Minh Tây lại bọc người lại thành một quả cầu để rời đi, vừa mới bước ra khỏi cửa thì bị gió lạnh thổi một cái xém tí nữa là ngã lăn quay.
"Chị, chị có sao không?"
"Không sao, không sao hết, em quay vào trong đi."
Cố Minh Bắc nhìn theo bóng lưng của chị mình, chờ cô rời đi xa thì mới đi vào trong đóng cửa lại.
Trong phòng làm việc, sau khi hai chị em họ rời đi, có một người hỏi:
"Ông Ngô, ông với hai chị em họ thân nhau lắm à?"
Ngô Nguy chỉ nói:
"Lúc trước cũng nhờ nhà họ nên tôi mới sống được tới giờ này."
"Hèn chi ông cũng bị đi đày xuống nông thôn cải tạo mà ông vẫn còn khỏe đến thế."
Một giáo viên nói đùa.
Ngô Nguy nhớ lại lúc Cố Minh Tây đến. Cô đã cười và nói:
"Anh cả cũng nhớ thầy Ngô đấy, anh ấy gửi tỳ bà cao nhiều lắm, bảo em chia cho thầy một ít đấy ạ."
Ngô Nguy biết đây chỉ là lời nói khách sáo nhưng vẫn cười nói:
"Thế thì thầy cảm ơn em nhé, thầy nhớ anh cả em rất thích bánh nướng, trong nhà thầy có một ít, chờ tới lúc nào tiện thì giúp thầy gửi về cho anh cả em một ít."
"Được ạ, em thay anh cả cảm ơn thầy Ngô."
Cố Minh Tây đáp lời.
Trước đó, khi Cố
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền