ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1191: Lòng tham 2

Sau khi giãi bày xong, bầu không khí trong nhà cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Một lát sau, Cố Minh Nam cũng dẫn theo vợ con lại đây, Cố Lượng Dương và Cố Lượng Nguyệt đang trong độ tuổi thích chơi, bởi vậy khi thấy được anh chị họ thì bọn chúng vui quên cả trời đất, cứ vây quanh cả ba nhảy nhót lung tung.

Cố Lượng Tinh mỗi tay ôm một đứa, sau đó bắt đầu xoay vòng vòng.

Cảnh tượng nguy hiểm là thế nhưng hai đứa nhỏ đều cười ha ha vì vui, gân xanh trên trán của Cố Minh Đông giật liên hồi:

"A Tinh, con cẩn thận một chút."

"Không sao đâu ạ, bình thường em cũng chơi với bọn chúng như thế mà."

Cố Minh Nam hoàn toàn không lo lắng, thậm chí còn hí hửng nhìn.

Nghe tiếng nói cười truyền ra từ bên trong, hai anh em sinh đôi không hẹn mà cùng thở phào.

"Xem ra cô không giận thật rồi."

Cố Lượng Tinh sờ cổ:

"Con còn tưởng là cô sẽ tẩn con một trận tơi tả luôn chứ."

Cố Minh Đông buồn cười nói:

"Bộ cô của con dữ như vậy hả?"

"Cha ơi, con lén nói cho cha nghe cái này, tuy cô ba đẹp như thế nhưng mấy bạn học nam của cô không ai dám trêu chọc cô đâu."

Cố Minh Đông cười một tiếng, thầm nghĩ bọn họ không dám trêu chọc Cố Minh Tây cũng không hoàn toàn là do em ấy dữ thôi, có khả năng là do họ vẫn còn sợ vụ "giết gà dọa khỉ" năm đó.

Cố Lượng Tinh vừa thấy thế thì lập tức thở phào một hơi, cậu cười hì hì đi qua ôm lấy cô mình:

"Cô ba ơi, cháu biết sai rồi mà, cô muốn làm gì cháu cũng được, dù đánh hay mắng thì cháu cũng nằm im chịu trận."

"Xùy xùy, ra chỗ khác, cháu tưởng mình còn là con nít đấy à."

Cố Minh Tây cũng bị chọc cười, cô đẩy cậu ra, nói:

"Nói ngọt cũng vô dụng thôi, nếu lần sau mà còn tái phạm thì cháu chuẩn bị tinh thần bị phạt nặng đi."

"Tuân lệnh!" Cố Lượng Tinh hô to.

Cố Lượng Thần cũng đi tới, nhỏ giọng nói:

"Cô, cảm ơn cô nhiều lắm."

Cố Minh Tây trợn trắng mắt, hầm hừ nói:

"Hai đứa đều là thằng nhóc thối, không hiểu chuyện và ngoan ngoãn như bé Tiểu Vân nhà chúng ta gì hết."

"Bé Tiểu Vân, chúng ta đi thu xếp hành lý thôi, không phải cháu có quà cho Đình Đình sao, cô đã để ra ngoài sẵn rồi đó, chút nữa cháu mang sang cho con bé đi."

Cố Vân dắt tay cô, cả hai vui vẻ đi vào nhà thu xếp đồ đạc.

Cố Minh Bắc vội vàng đi theo vào, hy vọng chị gái nhà mình đã nguôi giận, đừng trút giận lên đầu cô ấy.

Nhìn em gái mình nở nụ cười lấy lòng, Cố Minh Tây chọt lên trán Cố Minh Bắc:

"Em đó, chuyện nên nói thì giấu chị, chuyện không nên nói thì bô lô ba la mãi không dứt, rốt cuộc chị có phải là chị gái ruột của em không vậy hả?"

Cố Minh Bắc tựa đầu lên vai cô:

"Chị à, em không còn gạt chị chuyện gì nữa đâu."

Lúc này Cố Minh Tây mới cười, nhưng sau đó lại bất ngờ nhảy dựng lên:

"Chuyện này làm chị quên bẵng mất, Tiểu Bắc, em còn chưa nói chuyện đó cho anh cả đúng không?"

"Chuyện gì ạ?"

Cố Minh Tây khoa tay múa chân nói:

"Thì là chuyện mà nhà họ Ngô giới thiệu đối tượng cho em đó!"

Cố Minh Bắc nghe thấy thì đỏ bừng hết cả mặt, cô ấy thẹn thùng day day ống tay áo:

"Chuyện còn chưa đâu ra đâu hết mà ạ."

"Sao lại chưa đâu vào đâu? Em đã gặp qua người đó, cảm thấy đối phương cũng không tệ lắm, mà đối phương cũng vừa ý em, thế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip