ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1196: Chị em 1

Cố Minh Đông nhìn về phía hai người đang ngồi song song với nhau, hỏi:

"Chuyện hôm nay là do ai nghĩ ra?"

Cố Phương cúi đầu không nói lời nào.

Triệu Đông vội nói:

"Là ý của cháu, cháu nghĩ nếu mình tự tới xin thì người lớn sẽ mềm lòng, sau đó tác thành cho hai chúng cháu."

Ánh mắt của Cố Minh Đông lại rơi xuống người của Cố Phương:

"Tiểu Phương, tuy cha mẹ cháu có hơi hồ đồ nhưng bọn họ vẫn đối xử không tệ với cháu, còn có em gái của cháu nữa, rõ ràng con bé nhỏ tuổi hơn cháu nhưng nó lại luôn che chở cho cháu từ nhỏ tới lớn."

Không biết câu này lại chọt trúng chỗ đau nào của Cố Phương, cô ấy lại bắt đầu rơi nước mắt.

Trong khi đó, chú ba Cố thở dài, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, chỉ đành bảo:

"Vệ Gia, Vương Phượng, hai đứa đồng ý không?"

"Đồng ý, đương nhiên là đồng ý."

Trong lòng của Vương Phượng chỉ nhớ thương một nghìn đồng kia mà thôi. Vương Phượng cười nói:

"Một nghìn đồng thì đúng là rất thành tâm."

Cố Vệ Gia có hơi mất tự nhiên, sợ người khác nói mình bán con gái để lấy tiền sính lễ, nhưng sau khi bị vợ khều khều mấy cái thì anh ta cũng gật đầu nói:

"Con gái lớn rồi mà cứ giữ lại mãi cũng không được, nếu con bé thích thì chúng tôi cũng không cản nổi."

Anh ta thầm nghĩ, con gái lớn bình thường rất nghe lời, ai dè không làm thì thôi, vừa làm đã chơi ra một vố như thế này, lỡ như anh ta mà không đồng ý rồi nó bỏ trốn với người ta thì chẳng phải là còn tệ hơn sao.

Dù sao hiện nay Cố Phương đang đi làm ở Thành phố Đại Sơn, anh ta có muốn giữ nó lại cũng giữ không được.

Cố Phương ngẩng đầu nhìn cha mẹ, liên tục bảo đảm:

"Cha, mẹ, cho dù con đã gả đi thì con vẫn là con gái của nhà họ Cố, sau này con sẽ thường xuyên về thăm mọi người, chờ khi hai người về già con cũng sẽ chăm nom cho cả hai ạ."

Triệu Đông cũng bảo đảm:

"Cháu cũng chỉ muốn có tiếng thơm thôi, sau này Tiểu Phương gả qua rồi, cô ấy muốn về nhà mẹ đẻ lúc nào cũng được hết, cháu sẽ không phàn nàn nửa câu."

Chú ba Cố nhìn cảnh này, cảm thấy như vậy cũng không tồi, có điều ông ấy vẫn cảm thấy bực bội trong lòng, cho nên cũng đứng dậy rời đi, để họ ở đây tự mình bàn bạc chuyện cưới hỏi.

"Hôm nay là ngày vui, nếu mọi người đều đồng ý và không có ý kiến gì khác thì người chú họ như tôi cũng không dám nói thêm cái gì."

Cố Minh Đông đứng dậy nói.

"Tiểu Phương cũng lớn rồi, đã đủ tuổi hiểu mình đang làm gì, con bé đã chọn người này thì con đường tương lai như thế nào cũng là chuyện của nó, không cần tôi nhiều chuyện."

"Chú ba, khi nào nhà chú uống rượu mừng thì nhớ kêu cháu sang nhé."

Nói xong, Cố Minh Đông đi thẳng ra bên ngoài.

"Chú A Đông!"

Cố Vi theo bản năng gọi một tiếng, cô ấy nhìn người trong nhà, cuối cùng ôm em gái đuổi theo.

Cố Vi ôm Cố Đình đuổi theo, thở hổn hển gọi:

"Chú A Đông, chú chờ cháu với."

Cố Minh Đông dừng bước, thấy cô ấy mồ hôi mồ kê nhễ nhại, anh duỗi tay muốn ôm Cố Đình nhưng cô bé lại lắc đầu, tự mình đứng xuống đất.

"Chú A Đông, có phải chú đang giận chị gái của cháu không?"

Cố Vi thở hổn hển xong thì ngẩng đầu hỏi.

Cố Minh Đông lắc đầu cười nói: "Cháu nghĩ đi đâu thế, nếu ngay cả chuyện chị gái cháu kết hôn với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip