ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1204: Âm mưu 1

Âm mưu 1

Nhóm lính đánh thuê nghe lệnh hành động, nhưng thời gian cứ thế trôi qua từng chút một. Bọn họ tìm từ buổi sáng cho tới tối, tìm kiếm mấy ngày liền, ngay cả mặt đất cũng bị đào lên một lần, lại vẫn không hề phát hiện ra được bất kỳ thứ gì.

Cho dù nhận tiền để làm việc, đội trưởng cũng không thể không trở nên sốt ruột:

"Ông chủ lớn, rốt cuộc ông muốn tìm cái gì thế? Nếu ông không cho được một lời chắc chắn, cứ để mấy anh em chúng tôi mù quáng tìm ở đây cũng không sao, nhưng nói không chừng uổng phí hết tất cả công sức."

Chủ nhà họ Đỗ lại lạnh lùng nói:

"Khi nào tìm được tự nhiên mấy người sẽ biết đó là gì."

"Nhưng mà..."

Chủ nhà họ Đỗ ngắt ngang lời ông ta:

"Tiền lương của mọi người tăng gấp đôi, nếu tìm được thì mỗi người được thưởng thêm mười nghìn."

Có số tiền lớn, nhóm lính đánh thuê cũng không phàn nàn nữa, chịu khó chịu mệt bắt đầu đào đất.

Cùng lúc đó, Ngô Kiệt đi tới bên cạnh Chủ nhà họ Đỗ, đồng thời nhìn Ngô Lão Tam đã bị trói trên cây mấy ngày, tới cả một giọt nước cũng không uống nhưng vẫn rất có tinh thần như cũ:

"Ông chủ, không lẽ kẻ điên kia không cần ăn uống gì sao?"

"Có vẻ gã ta là thôn dân ở dưới chân núi, vì sao lại ở đây?"

Đội trưởng vươn tay ra muốn nắm lấy tóc Ngô Lão Tam, lại suýt nữa bị gã ta cắn cho một cái.

Đội trưởng tức giận tát gã ta một cái:

"Con mẹ nó, đã rơi vào tay bố mày còn không biết thành thật."

"Gừ, gừ gừ..."

Điều khiến bọn họ khiếp sợ là, mặc dù Ngô Lão Tam đã bị trói gô lại, nhưng gã ta chẳng những không sợ hãi, mà ngược lại còn há to miệng, nắm lấy tất cả cơ hội để cắn xé bọn họ. Mấy người đội viên lúc nãy ra tay bắt gã ta cũng đều bị gã ta cắn cho bị thương.

Một người trong số đó lo lắng sốt ruột nói:

"Có phải ông ta bị điên rồi hay không. Thật đen đủi mà, nào rời khỏi đây tôi phải đi tiêm vắc xin phòng bệnh chó dại mới được."

Ngô Kiệt quay qua nhìn Chủ nhà họ Đỗ, đặc biệt là sau khi gã ta thấy được vẻ điên cuồng và ghen ghét trong mắt lão già, trong đầu gã ta bỗng nhiên có một suy nghĩ.

"Đè gã ta xuống."

Ngô Kiệt quát.

Ngô Lão Tam bị bắt lại, ấn chặt trên mặt đất, Ngô Kiệt đi lại gần, một tay bóp chặt lấy cằm gã ta. Cho dù Ngô Lão Tam có giãy giụa thế nào đi nữa cũng không thể tránh thoát được gọng kìm của mấy người biết võ công này.

Sau khi kiểm tra xong, Ngô Kiệt đứng dậy nói:

"Ông chủ, nhìn răng thì gã ta tầm tuổi trung niên."

Bỗng nhiên, Chủ nhà họ Đỗ ngồi xổm xuống, mặc kệ sự nhắc nhở của đội trưởng, đưa tay vuốt ve làn da của Ngô Lão Tam.

Động tác của lão già rất dịu dàng, giống như đang âu yếm người đàn bà của mình vậy, cộng với cả biểu hiện trên mặt lão già càng khiến mấy người lính đánh thuê xung quanh đó run hết cả người.

Trong lòng bọn họ đều âm thầm nghĩ, chẳng lẽ ông chủ già nua này lại có đam mê ở phương diện này.

Chủ nhà họ Đỗ cũng chẳng quan tâm tới những chuyện khác:

"Tuổi trẻ, thật sự đã trẻ ra rồi."

"Cái gì tuổi trẻ cơ?"

Ngô Kiệt cũng không hiểu được mà hỏi lại.

Chủ nhà họ Đỗ nhìn gã ta: "Dựa vào bộ răng của gã ta để đoán gã ta đang ở tuổi trung niên. Nhưng sức khỏe, làn da và trạng thái cơ thể của gã ta thậm chí còn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip