ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1207: Âm mưu 4

Âm mưu 4

Cố Minh Đông nấp trong chỗ tối thất kinh. Anh nhìn thấy những làn sương đen gần như vô hình đang chui ra từ vạc đồng thau, nhanh chóng chui vào trong cơ thể những người đó, khiến bọn họ chém giết nhau càng thêm kịch liệt.

"Cộp!" Một tiếng vang thanh thúy vang lên, khiến mọi người đồng thời ngẩng đầu nhìn qua.

"Tìm được rồi, tao tìm được rồi."

Người đang la lên là thân tín của đội trưởng, ông ta ném cái xẻng đi, ngồi xổm xuống, bắt đầu dùng tay đào bới.

Dưới tay ông ta, một đống vạc đồng thau chậm rãi xuất hiện.

Chủ nhà họ Đỗ cũng bổ nhào qua đó, gào:

"Đều cút ngay, ai cũng đừng hòng cướp bảo bối của ông đây."

"Cút ngay! Đó là của tao!"

Bỗng nhiên, một đội viên bên cạnh cầm xẻng đi qua, đánh ngã đồng đội của mình trên mặt đất, cũng chẳng thèm nhìn lại mà nhào tới đào bới.

"Là của tao!"

"Tiền và bảo bối đều là của tao!"

"Cút hết đi, bằng không tao giết bọn mày."

Một đám người giống như mất hết lý trí, bắt đầu giết hại lẫn nhau. "Bộp" một tiếng, lão già nổ súng. Máu tươi chảy xuống đất, thấm vào đống vạc đồng thau kia, vạc đồng thau được máu tưới dường như cũng đang sống lại. Máu theo đó chảy xuống đất, cuối cùng trở thành phân bón cho hung thần.

Ngô Kiệt dùng sức cắn đầu lưỡi mình mới kiềm chế bản thân không xông lên, nhưng đôi mắt gã ta đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào món đồ mới được đào ra.

Đội trưởng sợ tới mức mất hồn mất vía. Sau khi ông ta la lên vài tiếng mà không có ai đáp lại, thậm chí còn bị đánh cho một cái thì ông ta chẳng hề do dự mà xoay người bỏ chạy, luyến tiếc thân tín của mình nhưng lại càng tiếc mạng mình hơn.

Nhưng tất cả đều đã muộn rồi.

"Gừ!"

Ngô Lão Tam bị trói trên cây gầm gừ giận dữ. Gã ta kéo đứt dây thừng, việc đầu tiên làm sau khi thoát ra là nhào tới người ở gần gã ta nhất, cắn lên vai đối phương một cái.

Trong một chốc lát, đội ngũ hơn hai mươi người đã có mười mấy người nằm xuống.

Những người còn lại ngoại trừ hoảng hốt bỏ chạy tán loạn, và đội trưởng đã bỏ chạy từ sớm thì chỉ còn lại một mình Ngô Kiệt không bị chút thương tổn nào, cố gắng kiềm chế bản thân đi xa khỏi đám người kia.

Bọn họ đã mất đi lý trí, Chủ nhà họ Đỗ là ông chủ nhưng cũng đã bị đánh vỡ đầu, lão già hoàn toàn mặc kệ vết thương của bản thân, chỉ biết tranh đoạt "bảo bối" vừa được đào lên.

Cố Minh Đông xem hết mọi việc, mấy thứ kia nào phải kho báu gì, đó đều là ma quỷ.

Không thể tiếp tục như vậy, máu bọn họ càng chảy ra nhiều thì món đồ ở bên dưới kia sẽ càng mạnh hơn.

Cố Minh Đông thật sự có linh cảm rằng, nếu anh không ngăn cản việc này thì e rằng thứ anh phải đối mặt chính là tận thế tới sớm!

Anh tìm được một cây gậy gỗ, sau khi ra khỏi chỗ nấp, anh vung một gậy lên là có thể trực tiếp đánh ngất xỉu một người.

Anh đưa tay kéo, dùng chân đá, người đó bị đá bay ra khỏi đám sương mù dày đặc này.

Tuy nói người đó bị ném mạnh lên mặt đất, nhưng tốt xấu gì cũng giữ được mạng. Một lúc lâu sau, khi đám lính đánh thuê hồi phục tinh thần, lại nhìn thấy phía trước rất im ắng thì bị dọa sợ tới mức la thất thanh một tiếng rồi bỏ chạy.

Cố Minh Đông chẳng quản bọn họ, anh quẳng từng người còn sống một ra bên ngoài, người nửa sống nửa chết cũng bị ném

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip