Chương 1212: Vỡ nát 4
Vỡ nát 4
Ở Thượng Hải xa xôi, không khí vui mừng của đêm giao thừa còn chưa tan.
Nghiêm Hải và em Đen đang dỗ ba đứa nhỏ ngủ, mọi người vây quanh lò sưởi nói chuyện vui cười, bỗng nhiên, sắc mặt em Đen thay đổi.
Nghiêm Hải nói mấy câu cũng không thấy cô ấy trả lời, nhíu mày hỏi:
"Em làm sao thế?"
Em Đen đứng dậy mở cửa sổ ra, ngẩng đầu nhìn về nơi xa. Cô ấy dùng sức nắm chặt lấy hạt châu vẫn luôn mang theo bên người kia.
"Lạnh như vậy sao em lại mở cửa sổ, có phải ở trong phòng khó chịu lắm không?"
Em Đen vẫn không trả lời anh ấy.
"Tiểu Muội, em làm sao thế, đừng làm anh sợ."
Nghiêm Hải nhạy bén phát hiện ra cô ấy rất kỳ lạ.
Em Đen quay đầu lại, ánh mắt yếu ớt:
"Anh Hải, có người đang gọi em."
Nghiêm Hải nhíu mày nói:
"Em nói bậy bạ cái gì thế, làm gì có ai gọi em đâu."
Anh ấy đi tới bên cạnh cô ấy, nhìn ra bên ngoài, cười nói:
"Đã tối muộn lắm rồi, mọi người đều đi ngủ hết cả."
Em Đen lại biết đây không phải ảo giác, là máu trong người cô ấy đang sôi trào, là người có quan hệ huyết thống với cô ấy đang yêu cầu trợ giúp. Cô ấy không biết lý do, nhưng hạt giống cắm rễ trong máu lại nhanh chóng nảy mầm.
Cô ấy quay đầu nhìn về phía bầu trời đầy sao, cánh tay buông lỏng:
"Tôi đã trộm nó mười mấy năm, nếu anh cần, thì cứ đem nó đi thôi."
"Cái gì mà lấy đi, trộm cái gì cơ?"
Trong lòng Nghiêm Hải cảm thấy bất an.
Em Đen quay đầu lại, nở một nụ cười thật tươi, ngay sau đó mềm nhũn ngã xuống đất.
"Tiểu Muội!" Nghiêm Hải sợ hãi kêu lên, nhanh chóng đỡ lấy vợ mình, không ngờ phát hiện ra sợi dây đỏ đơn giản của vợ anh ấy đã trống rỗng.
Cùng lúc ấy, tại ngõ nhỏ cách đó không xa, chị năm đang dỗ ông cụ Bạch nghỉ ngơi.
Ông cụ Bạch vẫn hỏi mãi:
"Tiểu Ngũ, Tuấn Tuấn và Xu Xu đã về chưa?"
Mỗi khi tới tụ họp người thân, tới ngày lễ Tết cũng là lúc hai người sống nương tựa lẫn nhau này khó chịu nhất.
Trong lòng chị năm vẫn biết rõ, người mà hai người bọn họ chờ đợi vĩnh viễn sẽ không quay về.
Bà ấy cố gắng đè nén sự chua xót trong lòng, mỉm cười an ủi:
"Bọn họ đang trên đường rồi, ông cụ ngủ trước đi, có lẽ ông cụ ngủ một giấc, lúc dậy thì bọn họ đã về rồi."
Ông cụ Bạch không chịu, cố chấp ngồi chờ ở cửa.
Chị năm còn muốn khuyên nữa thì bỗng nhiên nhìn thấy ông lão đột ngột đứng dậy.
Ông cụ Bạch vẫn luôn hồ đồ rất nhiều năm, bỗng nhiên lại trở nên thanh tỉnh.
Chị năm nhớ rõ, cho dù lúc còn trẻ, ông cụ Bạch vẫn cứ hồ đồ, nếu không thì Bạch Xu sẽ không mất tích.
Nhưng giờ khắc này, hai mắt ông cụ Bạch rất tỉnh táo.
"Ông cụ?"
Ông cụ Bạch quay đầu nhìn bà ấy:
"Tiểu Ngũ, bác cảm giác được, Tuấn Tuấn và Xu Xu sẽ không quay về."
"Là Nguyên Hòa không tốt, ông ta cho rằng mình là người tỉnh táo nhất, lại không biết sự ích kỷ của ông ta sẽ hại chết người nhà họ Bạch, cũng hại thế giới này gặp phải kiếp nạn lớn."
"Ông cụ, ông đang nói cái gì thế, Nguyên Hòa và lão tổ tông đã chết từ lâu rồi."
Ông cụ Bạch không trả lời bà ấy, ông lão ngẩng đầu nhìn lên bầu trời:
"Bác đã thấy ông ấy."
"Trên lưng chúng ta gánh tội nghiệt, sống mơ màng, trên lưng bọn họ lại đeo thù hận, nhiều năm như thế rồi, chúng ta quên mất quá nhiều chuyện,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền