ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 1222. Phiên ngoại A Tinh 3

Chương 1222: Phiên ngoại A Tinh 3

Phiên ngoại A Tinh 3

Mãi cho tới khi xe được lái tới gần thôn Thượng Hà thì Cố Hiểu Tốn mới tỉnh táo lại.

Dừng lại nghỉ một lát, Cố Lượng Thần đẩy hai cha con bọn họ xuống hàng ghế phía sau nghỉ ngơi, anh ấy lên cầm lái.

Xe còn chưa dừng hẳn thì Cố Hiểu Tốn đã nhảy xuống xe rồi chạy vọt vào nhà, vừa chạy vừa kêu to:

"Ông nội ơi, ông nội yêu dấu của cháu ơi, cháu về thăm ông nè."

Một người đàn ông bước ra từ trong căn biệt thự nhỏ còn mới tinh, trên khóe mắt có nếp nhăn rất rõ, nhưng đầu tóc vẫn còn đen mượt, người trông rất khỏe khoắn, đó chính là Cố Minh Đông.

Nhìn thấy cháu trai mình chạy như bay tới, Cố Minh Đông giang hai tay ra, cậu lập tức nhào vào trong ngực ông.

Cố Minh Đông nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất, quay cậu bay vòng vòng trên trời như khi cậu còn bé.

Lúc hai anh em sinh đôi tới thì thấy cảnh hai ông cháu đang tình cảm với nhau.

Cố Lượng Tinh ghen tị nói:

"Cha, cha thiên vị quá đó nha, sao lúc nào trong mắt cha cũng chỉ có Cố Hiểu Tốn không vậy?"

Cố Minh Đông nhìn anh ấy một cái rồi cười hỏi:

"Hay là cha cũng bế con lên quay hai vòng nhé."

"Được đó." Cố Lượng Tinh cười hì hì chạy tới, giang hai tay ra.

Cố Minh Đông tát tay anh ấy một cái rồi đẩy anh ấy ra:

"Con quậy đủ chưa, già đầu rồi còn đi cà nanh với con trai mình."

Cố Hiểu Tốn đứng ở bên cạnh mách lẻo:

"Ông nội, cha cháu hư lắm, hôm bữa ông gửi trái cây cho cháu, cha cháu lấy gần hết, chỉ chừa lại cho cháu có mấy quả, còn bảo là sợ cháu ăn nhiều bị mập nữa đó."

"Rõ ràng là cháu còn đang trong tuổi dậy thì, thế mà cha cháu lại không cho cháu ăn no."

"Thế thì lần này về ở lâu một tí, ông nội sẽ nấu nhiều món ngon cho cháu ăn."

Cố Minh Đông cười vuốt ve đầu cháu trai.

Cố Lượng Tinh hừ một cái nói:

"Cha, thằng nhóc đó nói thế mà cha cũng tin à, thằng nhóc này ăn nhiều nhất đó, ăn bao nhiêu cũng không đủ, đi học thì không tập trung, lần nào con đi họp phụ huynh cũng bị giáo viên của nó mắng vốn hết."

"Giống y hệt con còn gì, hồi nhỏ con cũng y chang vậy đó."

Cố Minh Đông cười ha ha nói.

Con cháu về nhà, trong nhà lập tức nhộn nhịp hơn hẳn.

Lứa chó đầu tiên đã qua đời hết cả rồi, bây giờ ở trong nhà vẫn còn nuôi bốn con chó, đều là con cháu của Số Một.

Chúng nó đều quen mùi của bọn họ cho nên thấy bọn họ vào trong nhà thì chỉ nằm đó vẫy đuôi chứ không động đậy gì.

Cố Minh Đông đã hứa nên đi thẳng vào phòng bếp, Cố Lượng Tinh đuổi con trai mình đi chơi bóng đi, để anh ấy phụ cha mình.

Không qua bao lâu, bộ quần áo đắt tiền của Cố Lượng Tinh đã bị nhăn, anh ấy không thèm để ý, vừa ăn vụng vừa nói:

"Cha, ông Trịnh đã mất được mấy năm rồi, cha ở đây một mình không thấy cô đơn sao?"

"Không chỉ mình con đâu, A Thần cũng không thể về nhà thường xuyên, chỉ có mình cha ở nhà một mình cả năm trời, bọn con lo lắm."

"Cha tới Bắc Kinh với bọn con đi, nếu như cha thấy ở Bắc Kinh khô quá thì cha đi Thượng Hải cũng được, con đang tính mở rộng thêm công việc làm ăn ở Thượng Hải."

Cố Minh Đông nghe xong thì lắc đầu:

"Cha còn chưa tới bảy tám chục tuổi, con không cần phải lo đâu."

"Cha, sao cha cứng đầu quá vậy."

Cố Minh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip