Chương 1234: Phiên ngoại: Chị em nhà họ Cố 5
Phiên ngoại: Chị em nhà họ Cố 5
Sau khi cả hai trở về thôn Thượng Hà, mỗi ngày thức giấc bằng tiếng gà gáy, hít thở không khí trong lành, ăn rau củ nhà trồng, hái trái cây của nhà mình, thế là đã quên hết những điều nhỏ nhặt nhọc lòng đó.
Nhưng khi biết tin này thì thằng ba nhà họ Giang đã đặc biệt đến tìm dì ba nhà mình để tỏ lòng biết ơn.
Khi đối mặt với mẹ của mình, thằng ba nhà họ Giang luôn đỏ mặt tía tai cãi lại, nhưng cậu ấy lại không dám làm càn ở trước mặt dì ba này.
"Dì ba, dì hãy nói đi."
Cố Minh Tây hừ lạnh nói:
"Mẹ cháu từ nhỏ đã có tính tình mềm mỏng, thích lo lắng, lo từ chuyện trong nhà đến chuyện ngoài ngõ, có đôi khi quan tâm quá nhiều lại khiến người ta thấy phiền."
"Nhưng cháu tự sờ lương tâm của mình rồi suy nghĩ xem, bà ấy đã làm gì có lỗi với cháu không? Bao năm qua, bà ấy tốn công tốn sức, bà ấy đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết cho các cháu?"
"Cháu thì hay rồi, đối xử với cháu càng tốt thì cháu càng dám la lối khóc lóc với mẹ mình, đúng không?"
Thấy đầu của thằng ba nhà họ Giang càng cúi càng thấp, Cố Minh Tây tiếp tục mắng:
"Bà ấy là con gái của nhà họ Cố, từ nhỏ đến lớn biết bao nhiêu năm như vậy, đến cậu cả của cháu cũng chưa từng mắng chửi bà ấy lần nào, bây giờ thì hay rồi, bà ấy lớn tuổi, già rồi, lại phải bị một tên ranh hỗn láo như cháu bắt nạt."
Thằng ba nhà họ Giang không dám ngẩng đầu lên nhìn bà, nói:
"Dì ba, lúc đó cháu chỉ là nhất thời mất bình tĩnh, cháu thật sự không muốn chọc tức mẹ cháu."
"Có hay không thì trong lòng cháu biết rõ."
Cố Minh Tây chẳng thèm nói nhảm với cậu ấy:
"Cháu thích quen với ai là chuyện của cháu, dì không rảnh đoái hoài đến và cũng không thể xen vào được, nhưng từ nay về sau, nếu để dì nghe thấy chuyện này lần nữa thì bà đây sẽ tự tay đánh chết cháu."
Thằng ba nhà họ Giang run lên khi nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh băng của dì ba, trong lòng cậu ấy biết rằng bà sẽ không đến mức đánh chết mình, nhưng nếu thực sự có ngày đó thì chân mình chắc chắn sẽ bị bà đánh gãy.
Cố Minh Tây xua tay, nói:
"Mau cút đi, sau này hãy sống cho thật tốt, đừng có suốt ngày đi quấy rầy mẹ của cháu."
Thằng ba nhà họ Giang ủ rũ rời đi. Cố Minh Tây nhìn bóng lưng của cậu ấy, thong thả ung dung ngồi xuống uống một ngụm cà phê.
Rốt cuộc tình yêu là gì, hôn nhân là gì, tại sao ai nấy đều đâm đầu vào đó.
Bà nghĩ đến việc em gái mình kết hôn với Lão Giang, hai vợ chồng vẫn được xem là hòa thuận, nhưng bao năm qua cũng thường xuyên có cãi vã.
Chưa kể đến anh trai và chị dâu, Thục Mai và Nam Sơn cũng đi với nhau không hề dễ dàng.
Thậm chí không cần phải nhắc đến những đứa cháu gái.
Sau khi kết hôn, Cố Phương đã chịu phải rất nhiều uất ức, những năm qua, cô ấy thậm chí phải đấu trí và đấu dũng với chồng mình, nếu không phải có họ hàng người thân ủng hộ thì không biết chừng cô ấy đã bị bắt nạt đến ra nông nỗi gì.
Cố Vi thì nhanh gọn lẹ, sau khi tốt nghiệp, cô ấy đột nhiên mang một đứa trẻ về nhà rồi ném cho cha mẹ nuôi dưỡng, cô ấy còn hùng hồn nói rằng: Chẳng phải cha mẹ chỉ muốn có một đứa trẻ mang họ Cố sao? Bây giờ đã có đứa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền