Chương 1236: Phiên ngoại vườn trái cây của nhà họ Cố 2
Phiên ngoại vườn trái cây của nhà họ Cố 2
"Chú ơi, cháu muốn tới thôn Thượng Hà ạ."
Lục Bảo ngoắc gọi một chiếc xe taxi.
Tài xế khó hiểu hỏi:
"Cô bé à, sao cháu đi một mình vậy, cha mẹ cháu đâu rồi?"
"Cha mẹ cháu dẫn cháu tới đây, bảo cháu tự bắt xe qua tìm ông nội trước."
Tài xế bất đắc dĩ nói:
"Sao người lớn nhà cháu tỉnh quá vậy, lỡ như cháu gặp người xấu thì phải làm sao bây giờ?"
Nói thì nói thế nhưng ông ấy vẫn cho cô bé lên xe.
Lục Bảo ôm ba lô nhỏ và chai nước của mình, cô bé tò mò nhìn mọi thứ bên ngoài cửa sổ, xe taxi rời khỏi thành thị, bắt đầu chạy về phía nông thôn, phong cảnh chung quanh dần trở nên tươi đẹp và tràn ngập hơi thở tự nhiên.
Bỗng nhiên, có một chú ngựa chạy ra từ con đường nhỏ bên kia, toàn thân nó trắng như tuyết, oai phong như hoàng tử của rừng rậm vậy.
Lục Bảo kinh ngạc há to miệng, chờ khi thấy được người cưỡi trên lưng nó, cô bé lập tức nói:
"Bác tài ơi mau dừng xe, đây là ông nội của cháu."
Tài xế thắng xe cái két, ngạc nhiên nói:
"Đây là ông nội của cháu hả?"
Người khác thì ông ấy không biết, chứ đây là người nổi tiếng nhất trong trấn Khê Nguyên của bọn họ mà, tài xế mở cửa sổ ra nói:
"Anh Cố, cháu gái nhà anh tới thăm anh nè."
"Tôi đi đây, tôi giao cô bé cho anh đấy nhé."
Tài xế nói xong thì lái xe đi mất.
"Hây da!"
Cố Minh Đông ghìm cương ngựa, trong lòng có hơi kinh ngạc, đúng là ông có rất nhiều cháu trai và cháu gái, nhưng trước khi về thăm chúng nó đều sẽ báo trước cho ông. Ông nhìn kỹ, phát hiện cô bé ôm ba lô hình con vịt vàng vừa xuống xe rất lạ mặt, ông hoàn toàn không quen cô bé này.
Cố Minh Đông xoay người xuống ngựa, hơi ngồi xổm xuống hỏi:
"Cô bé, cháu tên là gì?"
"Thưa ông nội, cháu tên Lục Bảo ạ."
Lục Bảo nghiêng đầu nhìn ông.
"Ông nội Cố, nhìn ông trẻ thật đó."
Cố Minh Đông cười một tiếng:
"Cháu tới đây một mình à, người lớn trong nhà đâu?"
"Vâng, do cha mẹ bận quá nên cháu tới một mình."
Lục Bảo nói.
Cố Minh Đông nhìn đồng hồ của cô bé:
"Con nít không được tự ý đi lung tung đâu, cháu gọi điện thoại báo cho mẹ cháu trước đi."
Lục Bảo không muốn cho lắm.
Cố Minh Đông cố ý lạnh mặt dọa cô bé:
"Lỡ như ông là người xấu thì sao, tới lúc đó cháu đừng mơ gặp được cha mẹ nữa."
Lục Bảo lại bĩu môi nói:
"Ông nội Cố không phải người xấu, ông ngoại và bà ngoại nói, ông nội Cố là người tốt nhất trên thế giới luôn."
"Ông bà ngoại của cháu là ai?"
Cố Minh Đông khó hiểu hỏi lại.
Lục Bảo ngẩng đầu đáp:
"Ông ngoại cháu tên là Nghiêm Hải, bà ngoại cháu tên là em Đen, ông ngoại nói trước đây họ là người ở trấn Khê Nguyên, ông ngoại còn quen với ông nội Cố nữa cơ."
Cố Minh Đông ngẩn ra:
"Thì ra cháu là cháu ngoại của Nghiêm Hải à."
Sau khi rời khỏi thôn Thượng Hà, Nghiêm Hải định cư ở Thượng Hải, mấy năm nay thi thoảng cũng có về đây thăm bọn họ, nhưng về sau lớn tuổi rồi thì cũng khó đi xa như thế nữa. Đặc biệt là khi sức khỏe của em Đen không tốt lắm, mấy năm nay đều phải nằm trong viện điều dưỡng, cho nên càng không thể đi đâu được. Nghiêm Hải đúng là có nhận nuôi ba cô con gái, Cố Minh Đông có gặp qua mấy đứa nó vài lần.
Cố Minh Đông cúi đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền