Chương 55: Anh hùng giết lợn 2
Tất Lão Lưu - người bị bàn tán xôn xao đã khởi hành vào nửa đêm, cõng cái đầu lợn chạy đến chính phủ thị trấn. Ông ta đợi từ trời tối đến rạng sáng. Khi đến nơi thì trời vẫn chưa sáng, cửa chính phủ còn chưa mở. Thời tiết lúc này còn lạnh, Tất Lão Lưu run cầm cập, nhưng trên mặt lại không hề có chút miễn cưỡng nào.
Tất Lão Lưu thở hồng hộc đặt giỏ tre lớn xuống rồi ngồi phịch xuống nghỉ xả hơi. Chẳng mấy chốc thì đầy người qua lại ở trước cửa chính phủ. Bất kỳ ai nhìn thấy dáng vẻ này của Tất Lão Lưu thì họ cũng tỏ ra kinh ngạc, nhất là cái đầu lợn lớn kia.
Bỗng nhiên, Tất Lão Lưu nhảy dựng lên kêu:
"Thư ký Vương!"
Thư ký Vương - người đang chạy xe đạp vào cửa giật nảy mình, suýt ngã nhào. Bất ngờ dừng lại, ngay khi thư ký Vương nhìn thấy người tới đây thì lập tức nhức đầu:
"Lão Lưu à, sao ông lại tới đây? Không phải tôi đã nói rồi sao, đợt hạn hán này ảnh hưởng rất nhiều nơi, miền bắc nghiêm trọng hơn chỗ chúng ta rất nhiều, nhà nước buộc phải ưu tiên cho những chỗ bị ảnh hưởng nghiêm trọng trước."
"Không, thư ký Vương, tôi tới đây..."
Tất Lão Lưu nói.
Thư ký Vương lời nói thấm thía, lại ngắt lời ông ta:
"Ông nghe tôi nói trước. Lão Lưu à, chúng ta phải nghĩ cho nhà nước nhiều hơn, chủ động giải quyết vấn đề cho đất nước, chứ không phải đổ hết mọi vấn đề cho nhà nước, ông nói có phải không?"
"Tôi biết mọi người đang khổ sở, nhưng chúng ta cũng không thể chỉ trông chờ vào nhà nước đúng không? Chúng ta phải tự nghĩ cách, cho thêm chút rau dại vào trong cháo cũng có thể no bụng mà, cố gắng nhịn đến ngày thu hoạch mùa thu là sẽ tốt hơn thôi."
Thư ký Vương cũng đầy vẻ bất lực khi nghe quá nhiều lời phàn nàn từ các Đại đội trưởng phía dưới, lương thực cứu trợ không ban xuống thì ông ta có thể làm gì. Nói chung thì trấn Hà Nguyên của họ vẫn là nơi ít bị ảnh hưởng bởi thiên tai, ít ra còn có thể tìm được rau dại trên đỉnh núi.
"Thư ký Vương, tôi thật sự không phải, nghe tôi nói đã..."
"Thư ký Vương nghe tôi nói này!"
Tất Lão Lưu không nhịn được cao giọng nói. Mọi người xung quanh cùng nhìn sang người lớn giọng này.
Tất Lão Lưu phản ứng lại, vội vàng giải thích:
"Thư ký Vương, hôm nay tôi thật sự không phải đến đòi lương thực!"
Thư ký Vương cũng cảm thấy kỳ lạ khi nghe vậy:
"Không phải đòi lương thực, vậy ông tới làm gì?"
Tất Lão Lưu kéo thư ký Vương nhìn ra phía sau:
"Thư ký Vương nhìn này."
Thư ký Vương nhìn về phía sau ông ta, bỗng nhiên nhìn thấy cái đầu lợn rừng dữ tợn kia, không khỏi há hốc mồm.
Tất Lão Lưu ưỡn ngực và hơi tự hào nói:
"Thư ký Vương, đây là do xã viên Cố Minh Đông trong đại đội chúng tôi đánh chết. Con lợn rừng này làm tổn hại lương thực, sau khi bị đánh chết, không chỉ phòng ngừa lương thực trong thôn bị làm hư hại mà còn có thể lấp đầy bụng của mọi người."
Thư ký Vương suýt không kịp phản ứng, nhìn cái đầu lợn lớn dữ tợn kia, ông ta vô thức hỏi:
"Với cái đầu lợn lớn như vậy thì con lợn rừng phải lớn cỡ nào?"
"Sau khi xử lý vẫn còn ba trăm năm mươi cân, bằng hai con heo nhiệm vụ của đại đội vào cuối năm."
Tất Lão Lưu lớn tiếng hơn.
Ba trăm năm mươi cân, thư ký Vương hít vào một hơi, đây toàn là thịt! Nhìn cái đầu lợn rừng không có mũi và tai, thư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền