ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67: Trộm 2

Tất Lão Lưu còn đang nằm mơ thấy mình được khen là thôn đầu tiên nộp thuế lương thực thì bị người ta gọi dậy. Vừa nghe bảo có trộm, mặt của Tất Lão Lưu lập tức đen thui như đáy nồi, vào nửa năm trước đại đội của bọn họ mới xuất hiện một tên Ngô Lão Tam là đã hay bị lấy làm ví dụ mà bêu rếu rồi, bây giờ được mùa, mọi người sắp sửa được chia lương thực và có thể ăn no thì lại nhảy ra một tên dám đi trộm lương thực khác. Tất Lão Lưu vọt vào kho hàng, xác định lương thực không mất mới hung hăng tát mấy cái lên người con trai út đang nằm ngủ của mình:

"Lương thực bị trộm tới nơi rồi mà con còn ngủ được à."

Bị đánh đau mấy cái, Lưu Hồng Trung mới mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Cố Kiến Quốc thở hổn hển đuổi theo, vừa ngẩng đầu lên, ông ấy lại thấy được Cố Minh Đông đang đứng ở phía trước. Tuy trong lòng cảm thấy có gì đó sai sai nhưng Cố Kiến Quốc vẫn lên tiếng gọi anh:

"Cháu đi kêu thêm người tới đây, khó khăn lắm mới được mùa, không ngờ trong thôn của chúng ta lại có trộm!"

Cố Kiến Quốc cảm thấy có gì đó không thích hợp, thế là vội cản Tất Lão Lưu lại:

"Đại đội trưởng, tôi thấy Hồng Trung không đúng lắm, có khi nào cậu ta bị chuốc thuốc không?"

Tất Lão Lưu càng giận:

"Tối nay con ăn cái gì?"

Lưu Hồng Trung mơ mơ màng màng trả lời:

"Thì ăn cơm trong nhà thôi ạ, còn uống miếng nước nữa."

Thấy không hỏi được gì từ chỗ của anh ta, Tất Lão Lưu lại nhìn về phía Vương Mặt Rỗ mặt mũi bầm dập:

"Cậu điên rồi sao, đã sắp tới ngày được chia lương thực rồi mà tự nhiên lại đi trộm làm gì?"

Sau khi nghĩ kỹ, Tất Lão Lưu lập tức hiểu ra vấn đề, tính ra nhà của Vương Mặt Rỗ vẫn còn đang thiếu điểm công của đại đội, chỉ sợ đến lúc đó trả nợ xong thì phần lương thực được chia chỉ miễn cưỡng giúp nhà họ không đói chết mà thôi.

Cố Bảo Gia nhào lên đè Vương Mặt Rỗ xuống:

"Cha ơi, con bắt được anh ta rồi."

Cố Kiến Quốc nhìn kỹ:

"Vương Mặt Rỗ, không ngờ lại là cậu!"

Ấy vậy mà Cố Minh Đông lại không để chuyện này trong lòng, anh túm lấy đầu anh ta, sau đó xoay tròn một cái rồi dùng chân đá ngược anh ta về phía sau, vừa lúc làm anh ta bay đến trước mặt Cố Bảo Gia vốn đang đuổi theo.

Vương Mặt Rỗ cãi bướng:

"Tôi không có trộm, không phải tôi làm."

Cố Bảo Gia thiếu kiên nhẫn mắng:

"Đã bị bắt ngay tại trận rồi mà còn chối à."

Vương Mặt Rỗ biết rõ tính nghiêm trọng của tội trộm lương thực, Ngô Lão Tam chỉ trộm một ít hạt giống đã gieo thôi mà bây giờ vẫn còn đang lao động cải tạo ở nông trường, mỗi ngày chẳng những ăn không đủ no mà còn phải đi gánh phân.

"Tôi chỉ đi tiểu đêm thôi, ai biết mấy người chẳng buồn phân biệt xanh đỏ trắng đen đã ra tay bắt người, giờ tôi cáo ngược lại các người và nhà Lão Cố kết phường trộm lương thực đó được không."

Hành động vừa ăn cướp vừa la làng của anh ta làm Cố Bảo Gia điên tiết, muốn vén tay áo lên tẩn cho anh ta một trận ra trò.

Ngay cả Tất Lão Lưu cũng không tin lời này của anh ta, nếu là người khác thì có lẽ ông ta sẽ còn hơi nghi ngờ, nhưng Cố Kiến Quốc ngang bướng như trâu vậy, sao có thể làm ra loại chuyện này được.

Cố Minh Đông đi theo bọn họ trở về, lúc này cũng mở miệng nói: "Muốn biết có phải anh ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip