Chương 86: Thác loạn 3
Lúc này hai cậu nhóc mới tiếp tục gặm. Cặp song sinh rất tự nhiên mà rúc vào người Cố Minh Đông, mỗi đứa một bên trái phải mà dựa sát vào người anh, vô cùng ỷ lại, cơ thể nhỏ bé của bọn chúng ấm áp vô cùng.
Nuôi được mấy tháng, cuối cùng cặp song sinh cũng không còn gầy trơ xương như trước, trên mặt đã có chút thịt, trông mũm mĩm đáng yêu lắm.
Nhìn thoáng qua thì hai đứa đúng là vài phần giống Cố Minh Đông thật, ai không biết chuyện chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì cả.
Em hai Cố nhìn hai đứa cháu, cuối cùng vẫn nuốt những lời muốn nói xuống bụng, thề tuyệt đối xe không nói bí mật này ra cho người thứ ba.
Sóng gió nhỏ nhà họ Cố cứ thể trôi qua. Trong thôn lại vì chuyện hôn sự mà náo nhiệt một khoảng thời gian dài.
Nhà góa phụ Lưu rất nghèo, con trai cả mãi mà không lấy được vợ, nay bỗng có người muốn gả cho, mà cô gái này còn là người thành phố.
Trong lúc nhất thời bốn bề xôn xao, chẳng ai dám tin. Nhưng góa phụ Lưu thề son thề sắt, bảo là năm sau sẽ cưới vợ về nhà.
Lưu Đại Trụ ngày thường hiếm khi ra ngoài giờ như biến thành một người khác, cứ đi dạo ở chỗ có nhiều người qua lại.
Lưu Đại Trụ thích nhất là có người gọi anh ta lại hỏi:
"Đại Trụ, cậu sắp cưới vợ thật đấy à? Vợ còn là người thành phố nữa hả?"
Lúc đó, Lưu Đại Trụ sẽ lộ ra nụ cười đắc ý:
"Đúng thế, nhà Tiểu Hoa ở trên phố, cha mẹ là công nhân viên chức."
"Ơ thế con bé thích cậu ở điểm nào?"
Lưu Đại Trụ tỏ vẻ bất mãn:
"Tiểu Hoa không phải loại đàn bà chê nghèo yêu giàu. Cái cô ấy xem trọng là thanh danh nhà tôi sạch sẽ, gia đình bần nông, hơn nữa nhân phẩm tôi tốt."
Tức khắc có người cười nhạo anh ta:
"Con bé đó có bị ngốc không vậy, nhân phẩm có thể mài thành cơm ăn được sao?"
Lưu Đại Trụ quẳng cho kẻ đó một ánh mắt xem thường:
"Có người không ăn được nho thì chê nho xanh."
Tính tình người nọ cũng chẳng hiền lành gì, bị anh ta đâm chọc thì lập tức xỉa xói lại ngay:
"Nhìn bộ dạng đắc chí của cậu kìa, đang yên đang lành mà một cô gái thành phố lại muốn gả về nông thôn, ai biết có tật xấu gì hay không. Nói không chừng lại cưới về cái loại què chân cụt tay đấy."
Mặt Lưu Đại Trụ tối sầm:
"Câm cái miệng chó của ông lại, người như Tiểu Hoa là thông minh hơn người mới đúng."
Nói rồi không thèm để tâm tới bọn họ, quay người kiêu căng rời đi.
Mấy người đàn ông còn lại đều cảm thấy chướng mắt loại người thích khoe khoang như anh ta, cũng cho rằng chắc chắn cô gái này có tật xấu gì đó nên mới vậy.
Nhưng lúc này lại có người bảo:
"Cũng chưa chắc, không chừng cô gái thành phố kia đã có tư tưởng cởi mở, không coi trọng sính lễ thì sao. Không phải vợ A Đông hồi trước cũng là người thành phố hả?"
"Hai chuyện này có giống nhau đâu mà so? Trong thôn này có đứa nào cao ráo lại đẹp trai được như A Đông chứ?"
"Đúng thế, chẳng biết cô gái kia nhìn trúng điểm nào ở thằng Lưu Đại Trụ lùn tịt kia nữa, chả nhẽ là chuyện nhà bọn họ nghèo không có nổi cơm ăn?"
"Tức thật, hay là chúng ta cũng thường xuyên lên thành phố lượn một vòng đi, biết đâu có cô nào để ý tôi thì sao?"
"Đúng là không tin nổi mà..."
Đừng nói là đám xã viên trong thôn mà ngay cả bản thân góa phụ Lưu cũng chẳng thể tìm ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền