Chương 91: Làm một vố lớn 2
Nếu không phải lợn do thôn nuôi gầy trơ cả xương, có nộp lên cũng khó mà chia thịt thì Cố Minh Đông cũng chẳng cần tốn công đến vậy.
Anh thật sự không muốn tết nhất ăn thịt mà cũng phải lén la lén lút, lo lắng nhà kế bên sẽ ngửi thấy mùi thịt.
Thịt mà chỉ luộc với nước thôi có thể gọi là thịt hả, không dầu không ớt không ngon gì cả.
Với lại... Cố Minh Đông cảm thấy cũng đã đến lúc tạo dựng uy tín trong thôn rồi.
Nếu không trong vòng mười năm sắp tới, ưu thế của nhà họ Cố sẽ không còn rõ ràng nữa.
Hệt như Cố Minh Đông đã suy đoán, khi Tất Lão Lưu chạy tới đội sản xuất lân cận để bàn chuyện này, bọn họ đã đồng ý ngay tắp lự.
Mấy đại đội trưởng thương lượng một hồi thì kéo nhau lên cơ quan nhà nước ở thành phố một chuyến.
Sau khi nghe xong, ban đầu thư ký Vương không đồng ý, sợ sẽ gây ra mạng người, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi cái trò một khóc hai nháo ba thắt cổ của mấy đại đội trưởng.
"Thư ký Vương, không phải chúng tôi thèm miếng thịt kia, nhưng trong nhà thật sự không còn chút lương thực nào cả. Không giấu gì anh, thôn bọn tôi giờ chỉ còn gặm rau dại qua ngày thôi, thiệt tình là chịu không nổi nữa rồi."
"Giờ đã như vậy thì sao có thể chống chọi đến vụ thu hoạch sang năm chứ?"
"Với lại mấy con lợn rừng này xuống núi cũng chỉ tổ gây hại cho lương thực, chúng ta hẳn là nên lo nghĩ cho sản lượng năm sau mới phải."
"Hay là lương thực cứu tế sắp được phát xuống rồi? Nếu vậy bọn tôi chắc chắn sẽ dập tắt suy nghĩ này ngay, thịt đâu có quan trọng bằng mạng sống được, đúng không?"
Một là đưa lương thực cho họ, hai là họ tự lên núi giải quyết. Thư ký Vương làm gì có lương thực mà đưa, cuối cùng chỉ đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Phút cuối cùng, ông ta kéo Tất Lão Lưu lại, nhỏ giọng dặn dò:
"Có thể bắt được lợn rừng hay không tôi không quan tâm, nhưng tuyệt đối không được gây ra mạng người, không thì đừng hòng ngồi yên ở cái chức đại đội trưởng này nữa."
Trong một giây, Tất Lão Lưu bỗng hối hận.
Ai ngờ ngay sau đó, thư ký Vương lại để lộ chút manh mối:
"Tôi nói thật với ông vậy, năm nay sản lượng phía bắc không quá tốt, bên phía chúng ta xem như còn ổn nên không xin được lương thực cứu tế."
"Nếu mọi người bắt được lợn rừng thật, bên phía thành phố sẽ ra mặt để mọi người có thể mang tới trạm lương để đổi lương thực, ít nhiều gì cũng cầm cự tới sang năm."
Bàn tính trong đầu thư ký Vương vang lên lạch cạch, chuyện khác không tính, năm nay tới người còn ăn không đủ no chứ đừng nói chi là lợn. Không ngoa khi nói số lọn nộp lên toàn là da bọc xương, chẳng có chút thịt nào.
Giờ nếu có thịt để đổi lương thực, hơn nữa còn là lương thực cứu đói qua ngày, vậy sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Trong lòng thư ký Vương đã quyết, bèn vỗ vai Tất Lão Lưu ám chỉ:
"Chuyện này mà xong xuôi thì tôi nợ ông một ân tình."
Mắt Tất Lão Lưu lập tức sáng lên, không còn do dự nữa.
Ở nhà họ Cố.
Vừa nghe được tin tức, em hái Cố như hóa thành cún con, cứ xoay tới xoay lui quanh anh cả của mình miết, còn thiếu vẫy đuôi nhào lên ôm anh nữa thôi.
"Anh cả, uống nước đi ạ."
"Anh cả, anh có lạnh không?"
"Anh cả, anh có đói không?"
"Anh cả..."
Em ba Cố ngồi bên cạnh phì cười, cao giọng nói: "Anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền