ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 93. Làm một vố lớn 4

Chương 93: Làm một vố lớn 4

Thật ra Tất Lão Lưu và Cố Kiến Quốc cũng không quá nắm chắc, nhưng sau khi vào núi, nhìn thấy năng lực mạnh mẽ cũng như thân thủ linh hoạt của Cố Minh Đông, hai người họ mới có lòng tin hơn một chút.

Ai ngờ đi được cỡ nửa ngày trời, Cố Minh Đông bỗng dừng lại.

"Lợn rừng đâu?"

Có người tính cách nóng nảy hỏi lớn.

"Đừng vội, chúng ta phải chuẩn bị đầy đủ trước đã."

Cố Minh Đông chỉ tay xuống đất:

"Đầu tiên đào một hố bẫy ở đây đi."

Lúc này đám xã viên mới ngỡ ra Cố Minh Đông dặn họ tự mang cuốc không phải để phòng thân mà là để đào hố, thế mà họ lại tự cho mình thông minh, đổi cuốc thành lưỡi hái, giờ thì đờ ra trời chồng.

Kim Lão Ngũ chính là một trong những kẻ tự cho mình thông minh đó, thế là đành dùng lưỡi hái khó nhọc đào đất. Sau một hồi lâu vẫn chẳng có tiến triển gì, anh ta tức tối nói:

"Đào hố thì có ích gì chứ, lợn rừng đâu có ngốc, chẳng lẽ nó sẽ tự đâm đầu vào hố hay sao?"

Cố Minh Đông liếc mắt nhìn họ, bình thản nói:

"Không đào hố bẫy thì chẳng lẽ mấy người định dùng tay vật lộn với lợn rừng?"

"Đúng vậy, anh đấu lại hàm răng nanh sắc bén của lợn rừng không?"

Em hai Cố lập tức phụ họa.

Đám xã viên vốn còn đang bất mãn vừa nghe vậy thì tức khắc nghiêm túc vung tay cuốc đất liền.

So với chuyện chiến đấu cùng mấy con lợn rừng có răng nanh sắc nhọn thì chắc chắn chăm chỉ đào hố vẫn tốt hơn nhiều, ít nhất là bảo toàn tính mạng.

Kim Lão Ngũ cũng bắt đầu cắm cổ làm việc. Tính cách anh ta không tốt, nhưng sức lực lại rất lớn, lập tức cướp lấy cái cuốc của xã viên bên cạnh rồi vung tay đào lấy đào để.

Cố Minh Đông đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, chợt nhớ ra Kim Lão Ngũ là ai. Mười năm sau, cái người đầu đá này thế mà lại trở thành người thanh danh vang dội.

Bởi vì khác thôn nên hai bên không có qua lại gì, dẫn tới ký ức của nguyên chủ về anh ta cũng không nhiều, thế nên ban nãy Cố Minh Đông mới không nhớ ra ngay.

Anh cúi đầu, ẩn giấu tâm tư trong lòng, mắt híp lại không biết đang tính toán điều gì.

Có lẽ anh hoàn toàn có thể chuẩn bị sớm cho mười năm tới.

Mọi người đào hết cả ngày, từ lúc trời còn sáng đến khi tối đen như mực. Tất Lão Lưu sốt ruột trong lòng, vội kéo Cố Minh Đông qua một bên, hỏi:

"A Đông, đào hố có ích thật không đó? Với lại phải đào đến khi nào đây?"

Cố Minh Đông nhìn hố sâu trước mắt, cuối cùng cũng mở miệng:

"Đủ rồi đó, mọi người bò lên cây đi, nhớ bảo vệ tốt bản thân, đừng có rơi xuống đấy."

Mấy xã viên cùng lên núi lại quay sang nhìn nhau, cuối cùng vẫn lần lượt bò lên cây.

Đợi bóng đêm phủ xuống hoàn toàn, Cố Minh Đông mới căn dặn:

"Mọi người ở yên đây chờ, tôi đi dụ lợn rừng tới đây."

"Cái gì!" Cố Kiến Quốc sợ hãi thét lên.

"A Đông!" Nhưng có kêu cũng không còn kịp nữa, bóng dáng Cố Minh Đông đã biến mất trong đêm đen:

"Đứa nhỏ này, sao có thể xằng bậy như vậy chứ. Trời tối rồi, nó biết đi đâu tìm lợn rừng, mà có tìm được cũng nguy hiểm vô cùng."

Cố Kiến Quốc còn tưởng đào bẫy xong thì cả đội sẽ ngồi ôm cây đợi thỏ, ai ngờ Cố Minh Đông lại muốn tự mình dụ lợn rừng đến.

Đêm hôm khuya khoắt dễ tìm lợn rừng trong núi sâu vậy sao.

Trong lòng Cố Kiến Quốc sốt hết cả

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip