ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Nghĩ rồi lại nói thêm: “Thấy chị nói tốt thay cô ấy như vậy thì xem ra thái độ làm người có chỗ tốt. Tôi và cô ấy thật ra vẫn là người xa lạ. Cô ấy vừa lên đã nói tôi theo đuổi đàn ông không được còn bị người ta ghét bỏ. Chị đặt mình vào hoàn cảnh của người khác suy nghĩ xem, nếu như tôi không mắng lại, chỉ biết đứng đó không quan tâm người khác nói gì thì đấy là do tính cách hơi yếu đuối và sĩ diện. Chị gái à, không lẽ chị để mặc cô ấy trút ra như vậy. Tâm trạng xong lại bị người khác nói xấu sau lưng, có đáng sao? Cho dù chị là bạn của cô ấy thì cũng không nên thiên vị, cần công bằng với người khác nữa.

"

Cô nói xong lại nhìn Lưu Lệ Na trấn an, nở nụ cười nói: “Nhưng mà yên tâm, tôi sẽ không so đo với cô ấy đâu"

Bởi vì nếu có chuyện gì tôi sẽ giải quyết trực tiếp chứ không so đo trong lòng.

Trình Ninh rời đi cùng bạn ký túc xá.

Chu Hiểu Mỹ cũng đuổi theo.

Cô ấy tới đây tìm Trình Ninh và Mẫn Nhiên.

Phía sau, Lưu Lệ Na cười khổ.

Cô ấy lớn hơn Tương San San mấy tuổi. Hai người là hàng xóm ở cùng đại sát viên, có thể nói là nhìn cô ấy lớn lên nên đối với chuyện nhà họ Tương cũng rõ.

Vì thế cô ấy luôn có một loại tình cảm thương tiếc đối với Tương San San.

Nhưng cô ấy cũng hiểu, cô ấy thương tiếc và khoan dung với Tương San San nhưng không thể khiến người khác cũng thương tiếc và khoan dung với cô ta.

Đối phương vẫn là người mới, còn nhỏ hơn Tương San San mấy tuổi.

Cô ấy thở dài.

Đang định xoay người rời đi thì Triệu Chi ở bên cạnh kéo tay cô ấy, có lẽ là hiểu lầm cô ấy khó chịu đựng được nên khuyên nhủ nói:

“Chị Lệ Na, chúng ta về thôi, về đi thăm chị San San. Bây giờ sợ là chị ấy đang khổ muốn chết. Mấy cô ấy... cũng quá gây sự rồi

"

Hai người trở về ký túc xá, ngoại trừ Tương San San đang khóc thì bạn cùng phòng ký túc là Trầm Thanh cũng ở đó.

Trầm Thanh đang an ủi Tương San San, thấy Lưu Lệ Na và Triệu Chi thì hỏi Lưu Lệ Na:“Sao thế?"

Vừa rồi cô ấy hỏi Tương San San nhưng Tương San San chỉ khóc mà không chịu nói gì cả.

Lưu Lệ Na đơn giản kể lại chuyện vừa nãy, sau đó thở dài, quay đầu nói với Tương San San: “Em ổn chứ, sao lại đi mắng cô ấy làm gì? Cô ấy không có trêu chọc gì em. Hơn nữa, Đông Mai nói đúng, thanh danh của con gái người ta quan trọng rất nhiều, chuyện quan hệ nam nữ này rất khó nói.

"

“Cô ta có thể làm lại không cho phép người khác nói sao?"

Tương San San đang tức giận, nghe Lưu Lệ Na nói xong thì lập tức nhảy dựng lên.

Lưu Lệ Na: ...

Cuối cùng thì người ta làm cái gì, sao em biết?

Cho dù cô ấy có hơi nhức đầu nhưng vẫn ôn tồn khuyên nhủ: “Nghe nói hình như cô ấy có người thân trong đại đội. Em xem, chúng ta đã tới đây mấy năm nhưng vẫn có khoảng cách nhất định với dân làng. Còn cô ấy mới tới hai ngày đã thân với dân làng rồi. Các bác gái đều thành một nhóm nói chuyện giúp cho cô ấy. Không phải em muốn được danh ngạch giáo viên trong đại đội sao? Nếu lúc này mà gây chuyện thì không phải là tự làm mình khó sao?

"

“Không gây chuyện với cô ta là có thể được danh ngạch giáo viên sao?"

Tương San San bực bội nói.

Nghe Lưu Lệ Na nói như vậy, cô ta nhớ tới Triệu Chi đã nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip