Đầu tiên bà ấy nói chuyện về nhà họ Tiêu, sau cùng mới nói chuyện về bà Phương, chậm rãi nói: “Thím Phương từng chạy nạn đến Quảng Thành, mười tuổi thím ấy đã đến nhà họ Tiêu làm người hầu, từ nhỏ đã chăm sóc cho bà ngoại của con. Sau này, thím ấy kết hôn với một người cũng là công nhân lâu năm của nhà họ Tiêu của chúng ta. Sau đó xảy ra loạn lạc, lúc đó ông cố ngoại của con đến Nam Dương để làm ăn. Ông ngoại của con ở lại Bắc Thành đi học, cả nhà thím Phương đã bảo vệ bà ngoại và cậu cả hai tuổi của con chạy nạn, đưa họ về quê để tránh loạn lạc, nhưng trên đường họ lại gặp phải bọn cướp”.
“Chồng và con của thím Phương đã mất do bảo vệ bà ngoại và cậu cả của con an toàn. Lúc đó bà ngoại của con vẫn đang mang thai nên họ vẫn trốn ở quê cho đến hơn một năm sau khi nghe tin thành phố đã ổn định lại, sau đó đưa bà ngoại, cậu cả và dì cả một tuổi của con trở về thành phố. Cả nhà thím Phương có ơn với bà ngoại và cả nhà chúng ta, vì vậy có lúc tính tình thím ấy hơi kỳ lạ, mọi người cũng sẽ không so đo với thím ấy”
Trình Ninh không ngờ lại có nhiều khúc mắc như vậy, chắc đó cũng là nguyên nhân bà cụ Tiêu đối xử khác với bà Phương.
Vốn dĩ Trình Ninh chỉ muốn hỏi bà Phương xem bà ta có chỗ nào kỳ lạ không, nhưng sau khi nghe nhiều như vậy, cô lại có vài thắc mắc, dù sao cô có rất nhiều thời gian nên từ từ hỏi, có lẽ có thể có được nhiều thông tin không ngờ đến thì sao.
Cô suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Mẹ, con thấy bà cụ Tiêu quan tâm đ ến Lương Niệm nhất. Khi bà ấy và bà Phương nhìn con, đều có vẻ như sao mày vẫn còn sống, sao mày không c.h.ế.t đi. Trước kia con cũng không thấy kỳ lại, bởi vì Lương Niệm đều là do hai người nuôi, cho nên bà ấy và bà Phương lo lắng cho tiền đồ của chị ta là chuyện đương nhiên, dù sao bọn họ đều ích kỷ, nếu như Lương Niệm tốt, bọn họ cũng có thể hưởng lợi, nhưng bây giờ nghĩ lại, lại cảm thấy có chút kỳ lạ.”
“Năm đó nhà họ Tiêu không phải chỉ có Lương Niệm là trẻ con, cậu cả và mợ cả không phải cũng có bé gái hay sao. Theo lý mà nói, nếu để mẹ nuôi một đứa không phải nên nuôi con của cậu cả hay sao? Ngoài ra, bà cụ Tiêu và bà Phương ghét con làm gì, dáng vẻ họ hận muốn con c.h.ế.t đi.”
“Mẹ à, chẳng lẽ khi lấy bố con bà cụ Tiêu phản đối à? Ở xa quá bà ấy không kiểm soát được cho nên mới hận con. Bố con vừa mất, bà ấy đã đưa mẹ về Quảng Thành luôn?”
Trình Ninh bình tĩnh nói nhưng mỗi câu nói, vẻ mặt Tiêu Lan lại thay đổi.
Đặc biệt là câu “Bà ấy và bà Phương nhìn con có vẻ như sao mày vẫn còn sống, sao mày không c.h.ế.t đi?” Sắc mặt đột nhiên thay đổi, đôi bàn tay trắng nõn thanh tú đang nắm cạnh bàn đang run lên vì dùng sức.
Bà ấy nói: “Khi họ gặp con, hận muốn con c.h.ế.t đi?”
"Dạ.”
Trình Ninh cẩn thận nhớ lại giọng điệu và biểu cảm của bà cụ Tiêu và bà Phương khi gặp nhau ở kiếp trước, như thể cô bị cuốn vào ký ức rồi nói: “Họ thật sự rất ghét con, không phải con là con của mẹ hay là người cản trở tiền đồ của Lương Niệm, dường như vốn dĩ họ ghét con, ghét từ tận đáy lòng... “
“Hơn nữa, mỗi lần gặp họ xong cảm xúc của con đều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền