Người này có quan hệ gì với Tiêu Lan?
Chắc không phải là bà cụ Tiêu chứ?
“Bà ấy là Phương Nhã Nhân.”
Tiêu Lan tựa hồ nhìn ra nghi vấn, giải thích: “Bức ảnh này chụp năm 1932. Người đàn ông bên cạnh bà ấy tên là Tiêu Trung Đình, là chú cố của con. Họ kết hôn năm 1933 đến năm 1934 thì sinh được một đứa con. Lúc đó họ vẫn đang học đại học ở Bắc Thành, con của họ để ở quê Quảng Thành nuôi, nhưng lúc đó loạn lạc nhiều năm, họ không quay về được nữa.”
Tiêu Lan chậm rãi nói, tựa như đang nói chuyện của người khác, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng quầng thâm dưới mắt lại dần dần đỏ lên.
Trình Ninh nhìn Tiêu Lan rồi lại nhìn bức ảnh, tầng sương mù trong lòng cô dường như đột nhiên bị xua tan cô có thể thấy rõ sự thật hung ác bên trong.
Vậy đứa trẻ đó nhất định là Tiêu Lan.
Khi bà ấy mới sinh ra, bố mẹ bà ấy đã cách xa hàng ngàn dặm nên để bà ấy ở quê, lúc đầu ông bà cố ngoại nuôi bà ấy, nhưng sau đó ông cố ngoại đi Nam Dương và bà cố ngoại cũng qua đời nên bà ấy đương nhiên được vợ chồng bác cả nuôi cũng chính là bà cụ Tiêu và ông ngoại Tiêu.
Trình Ninh chưa bao giờ gặp ông ngoại Tiêu, nhưng Trình Ninh biết rất rõ bà cụ Tiêu là người như thế nào.
Và bà Phương giống như mụ phù thủy nữa.
Họ nhìn cô và ước gì cô có thể c.h.ế.t đi, làm sao họ có thể có chút tình cảm nào với Tiêu Lan?
Trình Ninh gần như có thể tưởng tượng ra cuộc sống của Tiêu Lan.
Trình Ninh chưa bao giờ thích Tiêu Lan. Mặc dù cũng không ghét bà ấy.
Cô luôn nằm mơ thấy đời trước bà ấy và Lương Ngộ Nông đến can thiệp vào cuộc sống của cô, hoàn toàn không quan tâm đ ến cô.
Cô mơ thấy mọi chuyện xảy ra ở đời trước, mặc dù cô biết bà ấy quan tâm đ ến mình và lo lắng cho mình nên bà ấy mới muốn đón cô về chăm sóc. Nhưng cũng chính sự xuất hiện của bà ấy đã dẫn đến kết cục sau này.
Cô không trách bà ấy không nuôi nấng cô, cũng không trách bà ấy không đảm nhận bất kỳ trách nhiệm làm mẹ nào, nhưng bà ấy vừa đến đây đã gián tiếp hại c.h.ế.t cô, sao cô có thể không tức giận được chứ?
Nhưng bây giờ cô đối diện với Tiêu Lan đôi mắt sưng đỏ, xúc động nhưng lại bình tĩnh đến lạ thường, dường như đột nhiên nhìn thấy cả cuộc đời bà ấy.
Nhìn cách bà cụ Tiêu và bà Phương từng bước dồn ép, xúi giục khi nói chuyện với cô, có thể tưởng tượng được ngày thường họ đối xử với Tiêu Lan như thế nào.
Cô không có cha mẹ, nhưng cô có một người cô.
Cô của cô đã dành gần như tất cả sự kiên nhẫn, tình yêu thương và sự dìu dắt hiếm có mà một người mẹ phải có đối với con mình.
Cô còn có bà nội Hàn và dượng, tình yêu của họ dành cho cô gần như bao dung.
Cho dù Hàn Nhất Mai và Hàn Đông Nguyên rất hung dữ với cô, nhưng khi cô còn nhỏ, bà nội Hàn và dượng vẫn luôn bên cạnh bảo vệ cô, khi cô lớn lên một chút cô nhận ra rằng mặc dù họ hung dữ nhưng khi ở bên ngoài cô bị người khác ức hϊếp, họ luôn đứng trước mặt bảo vệ cho cô.
Những cô gái quá xinh đẹp sẽ luôn bị một số tên côn đồ quấy rối, nhưng cô chưa bao giờ sợ những chuyện này, bởi vì chỉ cần cô tỏ ra hơi sợ hãi và rơi một giọt nước mắt, anh ba của cô chắc chắn sẽ đánh cho người ta cả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền