Trình Tố Nhã vẫn còn phải làm việc, cho nên bà đã quay về sau khi sống ở đây được nửa tháng.
Bà nội Hàn và dì Chung ở lại đây để chăm sóc Ninh Ninh.
Trước khi rời đi thì đương nhiên là Trình Tố Nhã đã vô cùng không đành lòng, cho nên đã giúp Trình Ninh kiểm tra quần áo và đồ dùng của người nhỏ bé một lần rồi lại một lần, hơn nữa khi chạm vào tóc của Trình Ninh thì mắt của bà đã đỏ hoe mất rồi.
Nói là cháu gái, nhưng thực ra cô là được nuôi dưỡng theo kiểu giống như một đứa con gái.
Từ một đứa bé chỉ biết khóc, đến bây giờ thì cũng đã làm mẹ rồi, thế nhưng trong mắt bà, cô vẫn chẳng khác gì một đứa trẻ.
Bà không kiềm chế được mà nói: “Ban đầu bảo con đăng ký học trường đại học Bắc Thành đi, nhưng con lại nhất quyết đăng ký ở đây, hiện tại con đã cách cô xa như vậy rồi, lúc con sinh em bé cô cũng không biết là con có thể vượt qua nổi không, bận cái gì thì cũng không giúp được, đợi đến lúc con sinh xong, thì cũng không thể chăm sóc lúc con ở cữ.”
Càng nói thì trong lòng của bà càng trở nên chua chát.
Trình Ninh nghe được những lời của cô mình nói như thế thì liền vội vàng an ủi, và nói: "Cô ơi, không phải từ nhỏ cô đã dạy con rồi sao, con phải độc lập, phải có cuộc sống riêng của bản mình không phải sao? Vậy sao lúc này cô lại không nỡ buông con ra rồi?”
Nói xong thì cô ôm lấy cánh tay Trình Tố Nhã, sau đó còn nũng nịu và nói: “Nếu cô không nỡ bỏ con, vậy sau này cô chuyển qua đây sống cùng với con đi ạ, ở Bắc Thành quá khô hanh rồi, còn bên này thì không vậy”
Trình Tố Nhã gõ vào đầu cô, sau đó tức giận mà nói: “Con có cuộc sống của riêng con, còn cô thì lại không thể có của sống của riêng mình sao hả? Có cần phải xoay quanh con không?”
Nhưng dù bà vẫn không muốn buông tay, đến cuối cùng thì tâm trạng cũng đã tốt hơn rất nhiều rồi, ngoài ra bà còn vừa vui mừng lại còn vừa tự hào nữa.
Bà vui mừng vì cháu gái mình hiện đang sống một cuộc sống hạnh phúc, và tự hào về những gì cháu gái của bà đã làm được trong những năm qua.
Trình Ninh tựa vào người bà mà cười "hehe".
Ở bên này thì Hàn Đông Nguyên hàng ngày chở Trình Ninh đến trường bằng xe địa hình.
Một người bạn cùng lớp khác chứng kiến Trình Ninh và Hàn Đông Nguyên sống trong một tòa nhà nhỏ kiểu nước ngoài trên đường Ngân Than, thì cả trường lại một lần nữa náo loạn.
Cái này, là vì trước đây bọn họ cảm thấy Hàn Đông Nguyên không xứng với Trình Ninh, cho nên hiện tại cảm giác của bọn họ thực sự rất phức tạp.
Tất nhiên là sẽ có một số người nhìn mà không chịu được.
Thế là liền bắt đầu điên cuồng điều tra bối cảnh của Hàn Đông Nguyên.
Rất nhanh đã có người điều tra ra được, ba của Hàn Đông Nguyên là giám đốc Nhà máy máy móc số 1, là một nhà máy lớn với hàng vạn người ở Bắc Thành. Anh ấy ở quê còn mở một nhà máy sản xuất sản phẩm tre và gỗ ở địa phương chỉ nửa năm sau khi đi xuống nông thôn. Sau đó anh ấy lại được thăng chức làm xưởng trưởng xưởng làm đồ dụng cụ gia đình.
Mọi người đều biết Trình Ninh đã có bằng tốt nghiệp từ trường Học viện Mỹ thuật trước khi thi đỗ đại học, thế nhưng cô đã vào Học viện Mỹ thuật như thế nào, đương nhiên là được tiến cử rồi. Đột nhiên, cảm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền