Lúc cô đến Hàn gia đã hai tuổi, cô nào giống như vậy?
Nhưng là biểu tình của anh rất nghiêm túc, thực nghiêm túc.
Điều này cô vẫn là có thể nhìn ra được “Cho nên, anh mới đối xử hung dữ với em sao?”
Trình Ninh nhìn anh, mang theo chút như suy tư cùng bừng tỉnh đại ngộ nói, “Em khi đó có bộ dáng nhăn dúm như vậy, cho nên anh chướng mắt, liền đối xử hung dữ với em ?”
Hàn Đông Nguyên: “….”
Hàn Đông Nguyên quả thực ngây ngốc, một hồi lâu mới nói, “Anh là người trông mặt mà bắt hình dong sao?”
Trình Ninh trêu đùa con gái, lòng tràn đầy vui mừng, nghe được Hàn Đông Nguyên nói như vậy, buồn cười mà “Xuy” một tiếng, lười so đo với anh.
Bất quá ôm trong chốc lát sợ đánh thức con, liền để Hàn Đông Nguyên đặt con lại trên cái giường nhỏ.
Hàn Đông Nguyên cầm trà gạo rang đưa cho Trình Ninh uống, Trình Ninh liếc mắt thấy trên cổ tay anh ấy có vài vết cắn xanh tím liền có chút ngượng ngùng, duỗi tay sờ sờ, hỏi anh: “Đau không?”
Khi đó Hàn Đông Nguyên rất đau lòng.
Cô cắn ở trên tay anh anh vẫn cảm thấy dễ chịu.
Anh nói: “Lần sau cắn mạnh hơn nữa cũng không sao”
Trình Ninh “bốp” một cái đánh vào miệng vết thương của anh, mắng: “Còn lần sau, anh tưởng bở!”
Hàn Đông Nguyên: …. Nói sai lời rồi.
Lúc này cái gì anh cũng không dám nói.
Trình Ninh uống trà gạo rang, ăn một chút cháo bí đỏ, tinh thần hồi phục không ít.
Hai người liền bắt đầu thảo luận tên em bé, tên chính đã sớm nghĩ kỹ rồi, dù là bé trai hay bé gái đều như nhau, gọi là Hàn Tư Doãn. Ý nghĩa là công chính trung thực bình tĩnh, suy nghĩ kỹ trước khi nói. Tên chính mọi người đều không có ý kiến, nhưng nhũ danh thì mọi người ý kiến rất nhiều. Có người nói muốn kêu “A Phúc”, cũng có người nói muốn kêu “Trân Trân”, còn có nhũ danh của bé trai thì càng nhiều, cái gì “Vượng Vượng” “Đậu Tử”, một đống, lúc đó Trình Ninh cùng Hàn Đông Nguyên cũng không có nói là thích cái nào, nhưng thật ra đều cảm thấy cái nào cũng không ổn.
Liền cảm thấy là thôi quên đi, nếu không có tên nào đặc biệt có cảm giác, vậy thì chờ đứa bé sinh ra rồi nói sau, nhũ danh mà, chủ yếu là để dễ gọi, thân thiết yêu thích mới là quan trọng nhất.
Lúc này hai người nhìn con bé liền nhớ tới việc này.
Trình Ninh lại chọc chọc khuôn mặt nhỏ của con bé, nói: “Cứ kêu Tiểu Đoàn Tử đi, ừm, chúng ta nuôi cho thật tốt, nhanh tròn vo lên.”
Hàn Đông Nguyên: ....
Tiểu Đoàn Tử, vậy đi.
Đối với nhũ danh này, trước khi đứa bé được sinh ra, mọi người có rất nhiều ý kiến.
Nhưng từ khi đứa bé sinh ra, Trình Ninh nói nhũ danh của con bé là Đoàn Tử, mọi người nhìn thấy một đứa bé nho nhỏ, lại là cực kỳ nhất trí tán đồng tán thưởng, cảm thấy tên này rất tốt, vừa mộc mạc vừa gần gũi lại ý nghĩa.
Trình Ninh ở bệnh viện ở ba ngày.
Ở đó quen được vài người mẹ mới sinh con trong mấy ngày qua.
Trong đó một người là người mẹ đã đút sữa cho cho Tiểu Đoàn Tử.
Người mẹ kia đã sinh lần thứ ba, đương nhiên, lúc này đã có kế hoạch hoá gia đình, người mẹ này có thể sinh đến lần thứ ba là bởi vì cô ấy vốn không phải là dân địa phương ở Quảng Thành. Cô ấy là người ở thành phố Thâm kế bên Quảng Thành, cùng với chồng ở thành phố Thâm làm đầu tư nhà máy, vừa lúc ở Quảng Thành bên này xem xét thị trường, kết quả bỗng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền