Đợi cô ấy rời đi, Mã Đình Đình cảm khái: “Cô ấy thật sự là người tâm lớn, nhưng mà tôi vẫn rất thích cô ấy.
"
Cô ấy là thanh niên trí thức đến cùng với nhóm Liêu Thịnh.
Đến được hơn nửa năm, trước kia ngoài lúc bắt đầu làm việc ra thì lúc riêng rất ít tiếp xúc với người dân trong thôn.
Gần đây bởi vì do Trình Ninh tiếp xúc với thím ba Chu của Chu Hiểu Mỹ nhiều hơn nên mới phát hiện những người dân trong thôn chẳng hề bài ngoại, cố chấp th* t*c như lúc đầu nghĩ. Mỗi người đều có sự đáng yêu của riêng mình, nhưng không có ngoại lệ. Chỉ cần bọn họ tiếp nhận bạn, đối xử với mọi người thật sự không có gì để nói.
Hồi trước cô ấy thật sự là ếch ngồi đáy giếng.
Hứa Đông Mai cười nói: “Đúng vậy, chúng ta tự xưng là thanh cao, có thể tính cách còn không bằng cô ấy"
Nhóm thanh niên trí thức đều đang bàn bạc chuyện đi công xã.
Lúc ăn cơm tối Cố Cạnh Văn cũng nói chuyện này với Triệu Chi.
Bọn họ không giống Trình Ninh, đầu tiên là đổi không ít đồ ở chỗ Chu Hiểu Mỹ, sau đó trong nhà lại gửi đến mấy gói hàng lớn.
Bọn họ chỉ đổi một chút đồ ở chỗ Chu Hùng, chăn cũng không đủ dùng.
Bọn họ cần mua rất nhiều đồ.
Triệu Chi do dự một chút, vẫn từ chối anh ta, nói: “Mấy hôm nay mệt quá, tôi muốn nghỉ ngơi một chút. Mấy thứ kia, thực ra nghĩ kỹ thì cũng không có gì nhất định phải mua cả.
"
Cố Cạnh Văn nhìn kỹ cô ta.
Bọn họ là thanh mai trúc mã, từ nhỏ anh ta đã chăm sóc cô ta nên vô cùng hiểu rõ cô ta.
Cô ta muốn đi công xã nhưng không chịu đi, chắc là còn có nguyên nhân khác.
Nhưng mà nghĩ đến đi một chuyến mất bốn năm tiếng, qua lại cũng tám chín tiếng hứng gió lạnh, đối với cô ta mà nói thì quả thực quá khó.
Sắc mặt anh ta trở lại bình thường, dịu dàng nói: “Vậy cậu muốn mua cái gì thì liệt kê ra, tôi mua cho cậu."
Triệu Chi mấp máy môi muốn từ chối nhưng cuối cùng lại gật gật đầu: “ừm” một tiếng nói: “Vậy làm phiền cậu.
"
Cô ta quả thật cần một ít đồ.
Buổi tối lúc ngủ trong ký túc xá lại bắt đầu nói chuyện ngày mai đi công xã.
Lưu Lệ Na hỏi Triệu Chi: “Triệu Chi, ngày mai chị đi công xã cùng bọn em hay là đi cùng với thanh niên trí thức Cố?"
“Người chị không thoải mái nên không đi đâu.
" Triệu Chi nhỏ giọng nói.
Nói xong cô ta đưa một miếng vải hoa nhí polyester cho Tương San San, nói: “Chị San San, ngày mai em không đi công xã nên không thể ăn cơm chung với mọi người được rồi. Mảnh vải hoa nhí polyester này xem như là em tặng quà đính hôn cho hai người nhé, vẫn xin chị đừng ghét bỏ."
Tương San San đỏ mặt, từ chối nói: “Chỉ là mời mọi người ăn một bữa cơm, không phải đính hôn gì cả, không cần quà.
Nói cái gì Triệu Chi cũng muốn cho cô ta, Tương San San bèn nói: “Vậy đợi đến lúc bọn chị kết hôn, em lại đưa cho chị đi Lúc này Triệu Chi mới thôi.
Lưu Lệ Na tưởng Triệu Chi không đi công xã là bởi vì cô ta đến kỳ sinh lý.
Sáng sớm hôm sau trước khi ra ngoài còn đặc biệt bỏ thêm một thìa đường đỏ trong ngăn kéo mình cho cô ta, bảo cô ta nghỉ ngơi cho tốt rồi mới rời đi.
Triệu Chi nằm trên giường sưởi, đợi nhóm bạn ký túc xá đi hết rồi mới ngồi dậy từ từ uống hết ly nước đường đỏ kia.
Nghe thấy bên ngoài không có tiếng động một lúc lâu mới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền