ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 100:

Cô nhìn sang ba người con dâu khác bên cạnh dì Kim, Thẩm Vân Trân cố ý làm ra vẻ cực kỳ giận dữ uất hận:

"Tôi không có gì vướng bận, các người nhất định ép buộc tôi, tôi ban đầu sẽ đồng ý ở lại, nhưng tôi không tin các người có thể trông chừng được tôi mãi, chỉ cần các người nới lỏng cảnh giác, tôi sẽ cùng cả nhà các người đồng quy vu tận!"

Mấy người con dâu của bà ta bị doạ sợ, lập tức hứa với mẹ chồng, ba anh em họ sẽ nuôi em trai cả đời.

"Mẹ, mẹ để cho Vân Trân đi đi, nếu như chuyện thất đức này chúng ta thật sự làm, ở trong thôn chúng ta sẽ mất hết mặt mũi."

"Đúng rồi mẹ, chúng ta đều là phụ nữ, mẹ cũng có cháu gái, xem như tích đức cho lũ nhỏ đi."

"Nhưng mẹ tốn ba trăm sáu, nhà lão Thẩm đòi ba trăm sáu tiền tài lễ!"

Thẩm Vân Trân xem xét tình hình có thể đàm phán, vội đề nghị:

"Thím, cháu biết thực chất trong thâm tâm thím không phải người xấu, số tiền này cháu sẽ trả, cháu viết giấy nợ cho thím, thím để cháu đi, kết bạn hơn kết thù."

Sau đó, lúc đoàn người Tạ Tiểu Ngọc rời khỏi thôn Tiểu Phong, trên xe có thêm một người, đó là thanh niên tri thức Thẩm Vân Trân.

Cô ấy thực sự rất khó khăn, sắp vào đông rồi cô vẫn còn mặc áo mỏng, Tạ Tiểu Ngọc liền đem áo khoác đắp lên người cô.

Thẩm Vân Trân vội nói:

"Cô cho tôi, cô cũng sẽ lạnh, không cần đâu, tôi quen chịu lạnh rồi."

Chu Ngôn Nho thấy Thẩm Vân Trân cũng trạc tuổi con gái mình, Cảnh Họa trưởng thành trong nhung lụa, cô bé này cũng là một đoá hoa xinh xắn, nhưng lại phải chịu nhiều khổ cực như vậy, cũng may, còn biết nhường nhịn và cảm ơn.

Cậu trai bên cạnh ngược lại có ý muốn cởi áo khoác của mình cho cô gái nhưng lại ngại ngùng.

Thấy vậy, Chu Ngôn Nho liền cởi áo trung sơn phủ lên người Thẩm Vân Trân:

"Cô gái, cháu dùng áo của chú, sẽ không ai dám nói gì."

Thẩm Vân Trân cũng không ngại ngùng, thấp giọng nói cảm ơn, quả thật cô ấy rất lạnh, nhưng trong lòng lại ấm áp.

Đoạn đường này, mỗi lần cô ấy gặp khó khăn, hầu như đều gặp được người tốt, chính là nhà bác gái Kim, cô ấy nói xóa bỏ toàn bộ ân oán, cô ấy nói được thì làm được, dù người cô ấy hận nhất chính là nhà thím Hai.

Chu Ngôn Nho đá Tiểu Triệu ở bên cạnh một cái:

"Tôi thấy cậu nóng tới mức muốn cởi áo khoác ra rồi, làm sao, con gái thì có thể cho, còn ông già như tôi thì không thể cho, nhanh, nếu cậu thừa quá, thì đưa áo khoác cho tôi."

Mặt Tiểu Triệu đỏ ửng, vội vàng cởi áo khoác đưa cho Chu Ngôn Nho.

Tạ Tiểu Ngọc và Vưu Tiểu Ninh cười gập cả bụng, Thẩm Vân Trân rời khỏi thôn Hồng Liên tâm trạng đã tốt hơn nhiều, cũng không nhịn được mà nở nụ cười.

Mọi người bị tiếng cười cuốn hút, hát lên trên đường, Chu Ngôn Nho cảm thấy lần này đưa Tạ Tiểu Ngọc và Vưu Tiểu Ninh đi là đúng, nam nữ phối hợp làm việc không phiền toán, xem ra bầu không khí của chuyến chữa bệnh từ thiện này rất tốt, đám trẻ cũng rất nhiệt tình làm việc.

Thế nhưng, chỉ có Cung Lam cảm thấy tiếng hát và tiếng cười làm ảnh hưởng giấc ngủ của cô ta, cô ta không nhịn được châm chọc:

"Nếu đã định hôn ước từ nhỏ, thì không thể đổi ý, như vậy quá vô đạo đức rồi!"

Tạ Tiểu Ngọc đáp trả: "Phó chủ nhiệm Cung, vậy nếu đổi lại là con gái cô, nếu bị ép thay mận đổi đào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip