Chương 102:
Anh đến nhà chị dâu Hoa ở bên cạnh đón ba đứa nhỏ về, đám Tinh Tinh đang chơi với Thiết Đản và Thiết Trụ nhà chị dâu Hoa. Đại Tiểu Ngư Nhi nhìn thấy Nghiêm Dặc, liền vui vẻ tiến lên, hai đứa nhỏ này rất sùng bái anh.
Nghiêm Dặc ngồi xổm xuống, khó xử nói:
"Ba đứa các em, anh chỉ có thể om hai người, làm sao đây?"
Nếu Tiểu Ngọc ở đây thì tốt rồi, Tiểu Ngọc ôm Tinh Tinh, anh ôm Đại Tiểu Ngư Nhi, không có tranh cãi gì.
Cá Lớn nói:
"Anh trai ôm em trai với em gái đi."
Cá Nhỏ nói:
"Chúng ta chơi đoán số, thua thì không được ôm."
Tinh Tinh:
"Cắt, em không hiếm lạ gì, em có chị ôm, các anh có không?"
Nghiêm Dặc:...
Đại Tiểu Ngư Nhi: ...
Về nhà ăn cơm, Nghiêm Dặc thúc giục bọn nhỏ làm bài tập xong trước:
"Ngày mai anh đưa các em đến công viên chơi."
"Được ạ." Đến ngay cả Cá Nhỏ đã làm bắt đầu làm bài tập rất nhanh rồi.
Nghiêm Dặc nhìn ánh mắt Cá Nhỏ luôn liếc sang nhìn bài tập của Cá Lớn, liền gõ vào đầu cậu bé một cái:
"Cá Nhỏ, nếu em còn không thành thật, không động não muốn chép bài, ngày mai em ở lại trông nhà với A Sài đi."
"Không cần đâu."
Cá Nhỏ khẩn trưởng nghiêm túc lại.
Nghiêm Dặc đun nước rửa mặt cho bọn chúng, lại còn hỏi bọn chúng:
"Lúc chị đi, có để lại cái gì cho anh không?"
"Có." Tinh Tinh nói.
"Không có." Đại Tiểu Ngư Nhi nói.
Nghiêm Dặc:...
"Vậy rốt cuộc là có hay không?"
Đại Tiểu Ngư Nhi liếc nhìn nhau một cái, đúng là chị không nói với bọn chúng, là có để lại cái gì cho anh trai không, nói dối không phải đứa bé ngoan, bọn chúng nhao nhao lắc đầu: "Không có."
Nghiêm Dặc đầu nhìn Nghiêm Tinh ngồi ở bên bàn khác:
"Tinh Tinh... Nói dối không phải đứa bé ngoan..."
Tinh Tinh:
"Em thông minh như vậy, sao có thể nói dối chứ, anh trai không tin thì thôi, em không nói nữa."
Nghiêm Dặc không có cách nào khác với mấy đứa bé lanh lợi này:
"Muốn nghe, em nói đi."
"Còn chưa uống sữa trước khi ngủ đấy."
"Anh đi pha cho các em."
"Móng chân em dài quá, để đau chân."
Nghiêm Dặc bất đắc dĩ:
"Rửa sạch chân mới có thể cắt cho em, bây giờ em có thể nói rồi."
Tinh Tinh cười hắc hắc, học theo lời của Tạ Tiểu Ngọc:
"Mỗi lúc trời tối chị đều nói,"
Hôm nay lại nhớ anh Nghiêm Dặc một ngày, không biết anh ấy có nhớ chị không, anh ấy nói chờ anh ấy tốt nghiệp xong liền kết hôn, chị rất vui vẻ, Tinh Tinh có vui hay không?
", chính là những lời tương tự như này."
Tinh Tinh nói tiếp:
"Em rất vui vẻ, mà chị càng vui vẻ hơn."
Trong lòng Nghiêm Dặc còn ngọt hơn cả rót mật ngọt vào, anh ho nhẹ một tiếng:
"Được được, anh đi múc nước rửa chân cho em, sau đó anh lại cắt móng chân cho em, uống sữa sớm một chút rồi đi ngủ đi, ngày mai chúng ta đi công viên."
Buổi tối, căn nhà này không có Tạ Tiểu Ngọc, giống như thiếu đi cái gì đó, Nghiêm Dặc cực kì hi vọng ngày mai cô có thể trở về. Anh cảm ơn Triệu Hương, lại hỏi Triệu Hương có biết giờ Tạ Tiểu Ngọc về không:
"Y tá trưởng cũng không biết rõ thời gian cụ thể, lúc đi Tiểu Ngọc có nói với thím không?"
"Cô ấy nói đến ba thôn chữa bệnh từ thiện, nói muộn nhất thì là ngày mai trở về."
Muộn nhất là sáng mai Nghiêm Dặc phải về trường học rồi, nếu không gặp được, vậy phải đợi một ngày rồi. ...
Cùng lúc ấy, ngày cuối cùng của chuyến đi chữa bệnh từ thiện, Tạ Tiểu Ngọc nói với Chu Ngôn Nho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền