Chương 177:
Mạnh Hoài Sơn rất tức giận, có chuyện gì cần giải quyết mà đi suốt một ngày một đêm không trở về, cũng may là bọn họ đã định xong ngày cưới, ông ấy nói với Tạ Tiểu Ngọc, hôm nay sẽ dẫn bọn họ đi thăm quan phong cảnh trên đảo. Tạ Tiểu Ngọc và Nghiêm Dặc, còn cả Cá Lớn Cá Nhỏ đều chưa từng nhìn thấy biển, tuy nhiệt độ mùa đông ở đây hơn hai mươi độ, nhưng nước biển hơi lạnh, không thể xuống biển được. Tuy nhiên, đi chân trần ở trên bờ cát thì không có vấn đề gì.
Mấy đứa trẻ đều chơi rất vui vẻ, Mạnh Hoài Sơn hỏi tới hai người con rể của mình. Tạ Đông Hải không có gì đáng nói, là một ngụy quân tử có vẻ ngoài đạo mạo ngạn, Tạ Tiểu Ngọc chỉ nói ngắn gọn mấy câu.
"Người vợ thứ hai của ông ta muốn cứu con gái, nên đã báo cáo một số chuyện bẩn thỉu trước kia để đe dọa Tạ Đông Hải, nhưng ông ngoại yên tâm, cháu đã giải quyết xong rồi."
Tạ Tiểu Ngọc khoác cánh tay của Mạnh Hoài Sơn, cùng ông ngoại đi dạo trên bãi biển, Nghiêm Dặc dẫn ba đứa trẻ đi tới chỗ bãi đá ngầm bắt cá. Tạ Tiểu Ngọc nhìn về nơi phương xa một lúc, tiếp tục nói:
" Cha của Cá Lớn Cá Nhỏ tên là Lục Văn Viễn, mẹ gả ông ấy được một năm thì ông ấy qua đời, Cá Lớn Cá Nhỏ được một mình mẹ nuôi nấng."
Về phần thông tin của Lục Văn Viễn, Tạ Tiểu Ngọc không biết gì cả, ông ngoại biết được là cô không biết, ngoài ra đối phương cũng là cha kế của Tiểu Ngọc, ông ấy không tiếp tục hỏi nữa.
Đi được một lúc, Tạ Tiểu Ngọc nhìn thấy Đoạn Hồng Diệp ngồi ngẩn người ở một chỗ bãi đá ngầm khác, thoạt nhìn có vẻ đang khóc thút thít không cam lòng. Tạ Tiểu Ngọc thắc mắc nghĩ, anh Nghiêm Dặc đã cứu Thạch Tiến Hoành rồi cơ mà, cô ta nên vui vẻ mới đúng chứ. Cô chạy tới chỉ cho Nghiêm Dặc xem:
"Vị hôn phu của cô ta đã trở về rồi, sao cô ta còn khóc?"
Nghiêm Dặc phân tích:
"Cô ta ở cái thế giới kia có ham muốn chiếm hữu rất mạnh với anh họ Cảnh Niên, anh nghi ngờ lần này cô ta gặp được anh họ em rồi sẽ vẫn đi theo chiều hướng cực đoan đó. Hay là, em tìm cơ hội nói chuyện của Thạch Tiến Hoành cho anh họ em biết đi, để anh họ đề phòng."
Lỡ người người phụ nữ này lại quấy rối trong lúc anh họ thực hiện nhiệm vụ, vậy lần này Nghiêm Dặc cứu Thạch Tiến Hoành coi như là tốn công vô ích. Tạ Tiểu Ngọc nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định nói ra, không thể để lại nguy hiểm tiềm ẩn được.
Trước đó, Nghiêm Dặc nói cho Tạ Tiểu Ngọc biết về lo lắng của mình:
"Thạch Tiến Hoành nhìn thấy thân hình và mắt của anh, lỡ trước khi rời khỏi đảo gặp phải, anh ta có thể sẽ nhận ra anh."
Khẩu trang chỉ có thể che kín miệng mũi, một số người lợi hại có thể nhận ra một người chỉ bằng vào đôi mắt. Vì vậy, anh muốn thống nhất lý do với Tiểu Ngọc, để lỡ anh vợ nổi lên nghi ngờ, không thể phủ nhận được, anh ấy sẽ phải thú nhận với anh rể. Tạ Tiểu Ngọc nói:
"Để em xem tình hình rồi nói."
Nghiêm Dặc gật đầu: "Được." Trên thực tế nói chuyện này ra cũng không sao cả, anh vợ là người biết nặng nhẹ, chỉ là đến tận ngày hôm sau anh vợ vẫn chưa trở về.
Sau khi rời khỏi bờ cát, bọn họ đi tới nhà một người quen trong thôn xin một thùng nước ngọt, cho ba đứa trẻ rửa chân. Nước biển nhiều muối, nếu không rửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền