Chương 182:
Sau đó, Mạnh Cảnh Niên cũng phát sáu phong bao lì xì, mỗi phong bao mười đồng, anh ấy là phó sư đoàn trường, tiền lương mỗi tháng hơn một trăm đồng, số tiền này tương đương với tiền lương nửa tháng của anh ấy.
Tạ Tiểu Ngọc và Nghiêm Dặc cùng nhau đưa bao lì xi, trong mỗi bao lì xì là năm đồng, như vậy chuyến này Tạ Tiểu Ngọc kiếm lời tiền lì xì.
Tất nhiên, đưa bao lì xì ngày tết là phong tục chúc may mắn.
Cá Nhỏ thầm hoảng, làm thế nào bây giờ, vừa rồi cậu bé còn mừng thầm trong lòng, nghĩ cuối cùng mình cũng có được "Số tiền lớn" mười tám đồng, thời đại này một quyển sách thiếu nhi chỉ mới ba hào, một cây kem chỉ năm xu!
Cậu ấy nhăn nhó mặt mày, miễn cưỡng giao bao lì xì của mình cho Tạ Tiểu Ngọc:
"Vậy... Vậy em cũng..."
Tạ Tiểu Ngọc bật cười nói:
" Tiền riêng trong tay chị đủ rồi, không tiêu tới tiền mừng tuổi của các em, các em tự giữ đi, đây là tiền ông ngoại cho các em đấy."
Cá Nhỏ rất vui, cậu ấy cũng có tiền để dành của mình.
Tinh Tinh hỏi ông ngoại có còn phong bao lì xì rỗng không, cô bé muốn xin bốn chiếc, sau đó cô bé và Cá Lớn Cá Nhỏ lấy mấy tờ một đồng từ trong túi ra nhét vào trong phong bao lì xì không, chia ra đưa cho ông ngoại, anh họ, Nghiêm Dặc và Tạ Tiểu Ngọc.
"Đây là lì xì của ba đứa bọn cháu, chờ bao giờ chúng cháu lớn kiếm được tiền, chúng cháu sẽ lì xì mọi người một trăm đồng!"
Một trăm đồng, Tinh Tinh nghĩ số tiền này rất lớn, lớn gấp mười lần tờ mười đồng là mệnh giá tiền tối đa ở thời đại này!
Mạnh Hoài Sơn thật sự rất vui vẻ, năm nay ông ấy nhận được bao lì xì từ cháu gái không cùng quan hệ huyết thống.
Đứa bé đáng yêu thế này mà người nhà bên kia không thương, đúng là vô lý.
Sau bữa cơm, vẫn là Nghiêm Dặc dọn dẹp rửa bát đũa, ông ngoại rất tốt với anh, anh muốn làm nhiều hơn, tình thân ở nơi này mới là thứ anh luôn khao khát.
Cùng lúc đó, Mạnh Cảnh Niên còn muốn hỏi Tạ Tiểu Ngọc thêm về thế giới song song, hai người nhỏ giọng nói chuyện với nhau ở trong phòng khách.
Trong khi đó, Mạnh Hoài Sơn vừa định dẫn mấy đứa trẻ đi ra ngoài đốt pháo hoa thì gặp Thạch Tiến Hoành dẫn theo vị hôn thê, xách quà tới nhà.
Anh ta đã chuyển nghề và được vào một đơn vị tốt ở Bắc Kinh, thậm chí vị hôn thê cũng được đơn vị sắp xếp công việc. Tuy vị hôn thê muốn trở về Tô Châu, nhưng đơn vị sắp xếp cho bọn họ đi Bắc Kinh, bọn họ còn có thể kén chọn cái gì.
Bắc Kinh à, bao nhiêu người muốn cầu còn không được.
Đơn vị sắp xếp cho hai người ở cách xa Tô Châu, là vì không muốn gieo rắc nguy hiểm tiềm ẩn cho Mạnh Cảnh Niên, người sẽ tiếp tục thực hiện nhiệm vụ này. Nhưng đây cũng đúng là sự sắp xếp tốt nhất cho Thạch Tiến Hoành.
Thạch Tiến Hoành nói sáng mai mình sẽ lên thuyền trở về Tô Châu thăm người thân trước, sau đó cùng nhà bên kia bàn bạc chuyện hôn sự, mùng sáu tháng giêng kết hôn, mùng tám đi tới Bắc Kinh báo danh ở đơn vị.
Đoạn Hồng Diệp có vẻ không tình nguyện cho lắm, trên mặt không có nụ cười nào, nhưng vị hôn phu của cô ta không chết, cô ta cũng không tiện nhìn Mạnh Cảnh Niên.
Thạch Tiến Hoành vội vàng mua ít đặc sản trên đảo, đều là đồ hải sản chất lượng tốt với giá cao, nói là cảm ơn sự quan tâm của Mạnh Cảnh Niên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền