Chương 184:
Sáng sớm ngày mùng hai, Mạnh Cảnh Niên và Mạnh Hoài Sơn tiễn bọn họ ra bến tàu đi thuyền. Mạnh Hoài Sơn không nỡ rời xa các cháu ngoại, hận không thể đi cùng bọn họ.
Mạnh Cảnh Niên trấn an ông cụ Nghiêm:
"Đến tháng giêng sang năm bọn nó sẽ về đây tổ chức tiệc cưới."
Mạnh Hoài Sơn lại vui vẻ trở lại như đứa trẻ.
Mùng hai lên đường, mùng ba đến Bắc Kinh, lúc đi mặc áo khoác, đến khi chuyển tàu hỏa bọn họ đã bắt đầu mặc quần áo mùa đông dày cộp.
Lúc bọn họ xuống tàu, Nghiêm Bình Châu cũng đã sắp xếp cảnh vệ và xe tới đón bọn họ, vẫn là cảnh vệ Triệu lần trước. Anh ta hỏi bọn họ đi đâu.
Tạ Tiểu Ngọc nói đi tới đơn vị của bác Nghiêm trước, Tinh Tinh muốn thăm cha, cô cũng muốn gửi mấy thứ đặc sản này ở chỗ bác Nghiêm. Cô không muốn mang đồ ông ngoại chuẩn bị cho mình tới nhà họ Nghiêm đâu. Mang qua đó chắc chắn sẽ bị nhìn thấy, nếu không để lại chút gì đó, người nào đó sẽ lại lấy cớ mắng cô không lễ phép, mà đến cái vỏ sò cô cũng không muốn cho bên đó.
Nghiêm Bình Châu thầm vui mừng khi nhìn đống đồ chất đầy cốp sau kia, chắc chắn là ông ngoại của Tiểu Ngọc rất thích cháu ngoại, theo đó con trai ông ấy cũng được đối xử tử tế, trong này có rất nhiều quà tặng đặc biệt dành cho anh.
Nghiêm Bình Châu cùng trở về nhà với bọn họ, còn nói:
"Ăn cơm trưa xong các con trở về Bình thành luôn đi."
Tạ Tiểu Ngọc cũng định như vậy, vì đổi lịch để nghỉ dài ngày hơn, mùng bốn cô phải làm ca đêm.
Nhưng hiển nhiên là Hà Tú Phân không cân nhắc đến công việc của con cháu. Bà ta nói với Nghiêm Dặc:
"Mười lăm tháng giêng cháu mới đi học đúng không, ở nhà thêm mấy ngày đi."
Sinh nhật của Hà Tú Phân là mùng tám tháng giêng.
Nghiêm Dặc:
"Mùng bốn Tiểu Ngọc đã phải làm ca đêm rồi."
"Công việc đó của nó một tháng kiếm được mấy đồng, đi làm có khác gì không làm."
Người nói chuyện là Nghiêm Bạch Huệ. Hôm nay là mùng ba, theo lý con gái đi lấy chồng đến mùng hai mới về nhà mẹ đẻ, nhưng Nghiêm Bạch Huệ đã ở lỳ đây từ ba mươi tết đến tận bây giờ, nói chung là không đi đâu cả.
Nghiêm Dặc tức giận nói:
"Cháu còn chưa đi làm đâu, tất cả đều sống dựa vào tiền lương của Tiểu Ngọc, cháu có tư cách gì không cho cô ấy đi làm."
Nghiêm Bạch Huệ: ...
Hà Tú Phân nói:
"Vậy cứ để Tiểu Ngọc đi về trước là được, năm nay là đại thọ sáu mươi của bà, cháu phải ở lại đón sinh nhật với bà nội chứ?"
Nghiêm Dặc cũng biết trở về là sẽ cãi nhau. Anh nói với Tạ Tiểu Ngọc:
"Đừng quan tâm, lát nữa chúng ta sẽ đi."
Thậm chí anh còn không muốn ăn cơm trưa ở đây, ở nhà ông ngoại anh quyến luyến không muốn đi bao nhiêu, bên phía bà nội anh lại muốn rời đi luôn bấy nhiêu. Rõ ràng bà nội cũng không muốn gặp anh, tội gì cứ phải bắt anh ở lại.
Tạ Tiểu Ngọc nói:
"Được rồi, lát nữa em sẽ nghĩ cách."
Nhưng không chờ Tạ Tiểu Ngọc nghĩ cách, chuông điện thoại nhà họ Nghiêm vang lên, có người gọi điện thoại tìm Tạ Tiểu Ngọc. Tất cả mọi người đều tò mò, thậm chí Tạ Tiểu Ngọc cũng thắc mắc, cô chưa cho ai số điện thoại nhà ông nội Nghiêm Dặc, thậm chí còn không cho ông ngoại biết, tại sao có người biết mà gọi đến đây tìm cô?
Vừa nhận điện thoại, Nghiêm Bạch Huệ còn vừa châm chọc nói: "Này, người bên phía bệnh viện cháu gọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền