Chương 192:
Mấy lần Chu Cảnh Họa đến tìm Tạ Tiểu Ngọc hỏi bánh củ mài, Tạ Tiểu Ngọc đều từ chối, nói mấy ngày nay bạn tốt đặt hàng quá nhiều, phải mấy ngày nữa mới làm cho cô ấy được.
Cả Tạ Tiểu Ngọc và Nghiêm Dặc đều biết Trần Niên có tâm tư gì, hôm nay anh ta bỏ tiền ra nhờ Tạ Tiểu Ngọc làm cho hai cân bánh củ mài nhân mứt táo, hai cân bánh đường đỏ, không biết hôm nay có dám đưa cho Chu Cảnh Họa không? Cô chỉ có thể giúp Trần Niên đến đây thôi, còn có thành hay không là phải xem chính bản thân anh ta.
Chu Cảnh Họa là người đến cuối cùng, cô ấy dắt xe đạp đến bên cạnh mấy chiếc xe đạp kia, đi vào nhà thấy mọi người đều đã ngồi bên bàn ăn, cô ấy vội nói xin lỗi:
"Xin lỗi, tôi tới muộn. Tới muộn hai mươi phút."
Tạ Tiểu Ngọc bắt đầu bưng đồ ăn lên, nói:
"Mau ngồi vào bàn đi, vừa có chuyện gì gấp à."
"Xui xẻo, thôi đừng nói nữa."
Chu Cảnh Họa nói là đừng nhắc tới, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được nói ra:
"Lãnh đạo ở đơn vị mẹ tôi cứ khăng khăng muốn tôi đi coi mắt, còn dẫn đằng trai đến đơn vị của tôi, mẹ tôi sợ tôi không cho người ta mặt mũi, bắt tôi ngồi nói chuyện với người ta một lúc."
"Trò chuyện một lúc, trò chuyện cái quỷ gì,"
Chu Cảnh Họa nói thẳng với đối phương là mình đã có đối tượng, chỉ là sợ người nhà không chấp nhận, nên chưa công khai mà thôi.
Tạ Tiểu Ngọc biết nếu Chu Cảnh Họa đã nói ra, vậy khẳng định là không thành, cô hỏi thay Trần Niên cho:
"Vậy các cô có còn gặp nhau nữa không?"
"Gặp cái quỷ gì, tôi cự tuyệt."
Chu Cảnh Họa đã đói muốn chết rồi, để ăn bữa cơm này của Tạ Tiểu Ngọc, cô ấy đã phải nhịn bữa trưa nay!
Trần Niên lo lắng nghĩ, không thể nào không thể nào, anh ta chỉ vừa tìm cách theo đuổi, người nhà người ta đã muốn người ta đi coi mắt. Vì vậy, anh ta không nói một câu nào trong lúc ăn cơm.
Nghe thấy vậy, khóe miệng của Trần Niên cong lên một cách rõ ràng.
Mọi người cùng vừa uống rượu vừa ăn cơm, rượu là rượu đế và rượu trái cây do Tạ Tiểu Ngọc tự ngâm. Mấy người lại kể chuyện ăn tết của từng nhà, sau đó Hứa Xương nói thêm mấy câu với Dư Thư Phương, cảm ơn lần trước cô ấy đã nói cho anh ấy biết thông tin công việc.
Cùng lúc ấy, Vưu Tiểu Ninh đã sớm nhìn thấu tâm tư của chị họ, muốn giúp chị họ hỏi thăm Hứa Xương đã có đối tượng chưa.
Hứa Xương nói:
"Em gái nhỏ, em còn quá nhỏ, không phải là mẫu người anh thích."
Vưu Tiểu Ninh:
"... Anh đúng là tự tin, anh cũng không phải là mẫu người em thích!"
Dư Thư Phương đá chân em họ ở dưới gầm bàn, bảo cô ấy im miệng.
Hứa Xương toét miệng cười:
"Vậy thì tốt, làm một ly nào em gái nhỏ, chúc em sớm ngày tìm được đối tượng ưng ý."
Vưu Tiểu Ninh đảo mắt nhìn, hỏi Trần Niên trong phòng ký túc của bọn họ có còn nhiều người độc thân không, lần sau nhớ dẫn bọn họ cùng tụ tập.
Trần Niên nói:
"Cô còn nhỏ, không cần phải vội, với lại người trong phòng ký túc xá của tôi không quá lớn thì cũng còn quá trẻ, nếu không thì cũng quá thẳng, không phù hợp với cô lắm."
Vưu Tiểu Ninh: ... Thật sao, hai người này tuyệt đối không tìm được đối tượng!
Chưa đến chín giờ, Nghiêm Dặc đã bắt đầu đuổi người:
"Ngày mai còn phải đi làm, mọi người mau về nghỉ ngơi đi."
Chu Cảnh Họa thấy Trần Niên là người bỏ tiền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền