Chương 216:
Thoáng cái đã đến tháng ba, Nghiêm Dặc đi tới bưu điện gọi điện thoại quốc tế mấy lần, trao đổi với ông ngoại của cô bé anh từng cứu lúc trước.
Mọi chuyện trên đời này có đôi khi rất tình cờ. Ông ngoại của cô bé kia là bác cả của Hạ Lệ Văn, lúc trước Hạ Lệ Văn ra nước ngoài để nhờ cậy người bác này. Sau đó bác cả không thích nhân phẩm của Hạ Lệ Văn, đuổi anh ta ra khỏi cửa, anh ta cũng biết luồn cúi, cưới con gái duy nhất của một doanh nhân Hoa kiều giàu có, đến ở rể nhà người ta.
Trong lần nói chuyện điện thoại gần đây nhất, nghe Hạ lão tiên sinh nói, Thẩm Diệp Hoài được đưa đi giám định quan hệ huyết thống, phát hiện ra không phải là con trai của Hạ Lệ Văn. Hạ Lệ Văn cực kỳ tức giận, lập tức lái xe bỏ rơi Tiểu Hoài trên con đường cách đó mấy trăm cây số. Nếu không có Nghiêm Dặc và Tạ Tiểu Ngọc gọi điện thoại quốc tế tìm người hỗ trợ trông chừng, vậy hành động của Hạ Lệ Văn không khác nào là ép chết đứa bé kia cho hả giận.
Cũng may Hạ lão tiên sinh đã sớm có chuẩn bị, sắp xếp người đón Tiểu Hoài về nhà ông ấy, cũng nhận nuôi Tiểu Hoài làm cháu trai, cam kết qua mấy năm nữa tình hình trong nước ổn định, ông ấy sẽ đưa cậu bé trở về nước đoàn tụ với mẹ nuôi. Tiểu Hoài coi như là định cư ở nước ngoài, nếu không có bất ngờ gì xảy ra, Tiểu Hoài sẽ trở về nước học trung học phổ thông, trùng hợp là bạn học của Cá Lớn Cá Nhỏ. Chỉ là lần này, bọn họ sẽ không trở thành kẻ thù, không chừng còn có thể trở thành bạn tốt nữa.
Tạ Tiểu Ngọc viết thư, kể cho Tiếu Văn Cúc biết chuyện nhà họ Thẩm gặp báo ứng, còn cả những gì Tiểu Hoài đã trải qua ở nước ngoài. Còn nói cho cô ấy biết, Tiểu Hoài đang ở nhà Hạ lão tiên sinh ở nước ngoài, cô từng gọi điện thoại quốc tế nói chuyện với Tiểu Hoài, Tiểu Hoài dặn mẹ phải sống tốt, cậu ấy nhất định sẽ trở lại tìm cô ấy.
Lúc Dư Thư Phương viết về phần tiếp theo của câu chuyện này, cô ấy còn cảm khái nói với Tạ Tiểu Ngọc, cũng may lúc đó bọn họ đao sắc chém loạn ma, giúp Tiếu Văn Cúc ly dị cầm tiền rời đi, lại kịp thời đến nơi Thẩm Đại Hà không tìm được.
Đương nhiên là gia đình em trai anh ta không chịu, bảo anh ta đi tìm Tiếu Văn Cúc đòi năm nghìn năm trăm đồng kia về. Thẩm Đại Hà cũng có ý định đó, nhưng anh ta đã bị gãy chân phải dưỡng thương, hơn nữa anh ta cũng không biết Tiếu Văn Cúc đã đi đâu, không biết nên đi đâu tìm vợ cũ. Nhà họ Thẩm nhất thời trở thành trò cười, còn muốn cưới con gái chưa chồng à, đến tiền thuốc men anh ta còn không trả nổi.
Dạo này tối nào Nghiêm Dặc cũng trở về nhà, không trở về ký túc xá. Tạ Tiểu Ngọc thắc mắc hỏi:
"Anh Nghiêm Dặc, mấy buổi tối nay anh không trở về phòng ký túc xá có sao không?"
"Không sao, anh đã xin nhà trường nghỉ rồi."
Nghiêm Dặc đếm ngày trên lịch, Tạ Tiểu Ngọc cười nói:
"Còn khoảng ba trăm ngày nữa là chuẩn bị kết hôn rồi."
"Lâu đến vậy cơ à?"
Tạ Tiểu Ngọc:
"Chẳng lẽ anh ngại quá lâu?"
Cô thật sự cảm thấy rất nhanh, công việc ở tòa soạn báo rất bận rộn, làm cô có cảm giác một tháng này trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc mà đến cuối năm. Đến hai mươi sáu tháng chạp, cô và Nghiêm Dặc sẽ kết hôn.
Nghiêm Dặc như có lời muốn nói, phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền