ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 223:

Nghiêm Dặc đi tìm Hứa Xương, anh thật lòng lo lắng cho người anh em Nghiêm Dặc này. Nghiêm Dặc mượn anh ấy ít tiền ra thuê phòng ở tạm. Hứa Xương đưa hết cho anh hơn ba mươi đồng tiền lương tháng này vừa nhận. Nghiêm Dặc thầm cảm kích Hứa Xương, dù anh ấy không biết chân tướng, nhưng vẫn không chê người anh em này.

Vốn dĩ cuối năm anh sẽ đi thực tập, sao giờ lại thành ra thế này, anh thở dài nói:

"Anh Dặc, chuyện thành ra thế này... bây giờ anh định làm thế nào?"

Tuy nhiên, vì nhiệm vụ, anh chỉ có thể tiếp tục giấu diếm không cho anh ấy biết. Anh nhận lấy tiền cất vào trong túi, hỏi:

"Cậu có còn làm ăn ở cầu Thạch Bàn nữa không?"

"Làm ít đi, nhưng không bỏ hẳn mối."

Hứa Xương hỏi:

"Anh cũng muốn làm đầu cơ trục lợi à?"

Đây đúng là một cách kiếm tiền, hơn nữa cũng không kém hơn làm việc ở nhà máy. Nếu Nghiêm Dặc bằng lòng, anh ấy có thể giúp anh dẫn mối.

Nghiêm Dặc nói:

"Hiện tại anh cần phải có một khoản tiền lớn, mới có thể dành lại Tiểu Ngọc về. Anh nói thật cho cậu biết, chị họ anh chỉ giả vờ vạch rõ giới hạn với anh thôi, cô ấy có mấy món đồ cổ đáng tiền, anh muốn tìm người bán lấy tiền."

Hứa Xương: ... anh còn dám làm chuyện đó à!

"Anh Dặc, đầu cơ trục lợi văn vật và đầu cơ trục lợi đồ ăn là hai tính chất khác nhau đấy, em khuyên anh đừng làm chuyện đó. Thật đấy, đầu cơ trục lợi đồ ăn cũng có thể kiếm tiền."

Nghiêm Dặc vỗ vỗ vào trên bả vai của Hứa Xương, nói:

"Anh biết nó có tính chất gì, nhưng giờ anh đã bị ép đến đường cùng rồi, không còn con đường thứ hai để đi nữa, nếu không mượn được tiền của cậu, chắc tối nay anh sẽ phải ngủ ngoài đường."

"Cậu là người anh em tốt của anh, anh không thể để liên lụy đến cậu được, cậu chỉ cần truyền tin tức ra giúp anh, còn về những chuyện khác, cứ để tùy duyên đi."

Hứa Xương thở dài, thấy Nghiêm Dặc đã hạ quyết tâm, anh ấy chỉ có thể giúp anh lan rộng tin tức này ra ngoài. Không bao lâu sau, anh mập đầu cơ trục lợi ở cầu Thạch Bàn nghe được tin tức này, lập tức buôn chuyện lạ này với anh gầy là anh họ mình.

Anh mập còn xúc động nói:

"Ở trong sách đều nói hồng nhan là kẻ họa thủy, lúc trước em không tin, nhưng giờ em tin rồi. Anh chàng tên Nghiêm Dặc kia có gia thế tốt, điều kiện bản thân cũng tốt, đều tại đối tượng của cậu ấy ầm ĩ đòi mua tứ hợp viện ở Bắc Kinh, cậu ấy mới muốn bán văn vật đồ cổ ra nước ngoài, ai ngờ bị nhà trường biết được đuổi học."

"Đang có tiền đồ tươi sáng phía trước, ai ngờ tất cả đều bị phá hủy chỉ vì câu nói của một người phụ nữ."

"Thanh niên hiện giờ yêu đương, dễ mù quáng lắm."

"Nghiêm trọng đến vậy cơ à?"

Anh gầy hỏi:

"Vậy đống văn vật kia có đáng tiền không?"

Anh mập kể tin tức nghe được từ chỗ Hứa Xương, nói:

"Chị họ cậu ấy quyên tặng hai món văn vật cho viện bảo tàng, nghe nói là đồ cổ cấp quốc bảo, anh nghĩ thứ đó có giá trị bao nhiêu tiền?"

"Giờ thằng nhóc kia đến đường cùng rồi, nói chị mình còn có mấy món văn vật cùng cấp bậc với mấy món quyên tặng kia, cậu ấy đang chạy vạy khắp nơi, muốn bán đổi lấy tiền."

Anh gầy càng nghe càng thấy thèm thuồng, anh ta cũng ghi nhớ ở trong lòng, sau khi tạm biệt anh mập, anh ta đi tìm Tào Bằng Vũ. Anh gầy lại nói tin tức bán

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip