Chương 230:
Bọn họ nhìn thấy nhà nước sẽ khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học ở thế giới song song, Tiểu Ngọc mới mười chín tuổi, tự nhiên phải đi học đại học.
Nghiêm Dặc ngồi xuống, gắp một miếng thịt kho ăn, vẫn là Tiểu Ngọc nấu ăn ngon. Anh nhớ năm nay nhà nước sẽ khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học, nhắc nhở cô tranh thủ thời gian học tập.
"Năm nay nhà nước sẽ khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học đấy, em cũng nghĩ cách nhắc nhở mấy người bạn tốt của em đi, để bọn họ sớm ôn tập."
Tạ Tiểu Ngọc nói đã biết, chờ Nghiêm Dặc ăn xong, cô thu hộp cơm lại, mở cửa sổ ra, để mùi thịt kho trong phòng tản đi, đề phòng nghi phạm anh gầy tới.
Cô hỏi:
"Anh Nghiêm Dặc, anh cũng đã thực hiện nhiệm vụ này được hai tháng rồi, sao vẫn chưa thấy ông chủ đứng phía sau anh gầy?"
"Người đó rất cảnh giác, đã treo anh hai tháng rồi."
Có thể là đối phương đang quan sát anh, nếu người đó là nhân viên tình báo đang ẩn núp, có cẩn thận cũng là chuyện bình thường. Xét cho cùng, lúc trước anh cũng học đại học công an, cha lại đang làm trong quân đội, với thân phận và bối cảnh thế này, đối phương không cẩn thận mới là kỳ lạ.
Bác Tống gọi đây là tự đưa thân vào hang ổ địch, đối phương là người tinh ranh, nhất định phải nghĩ ngợi. Nếu bên phía công an sắp xếp người nằm vùng, chắc chắn sẽ không tìm người có thân phận đặc thù như Nghiêm Dặc.
Đây gọi là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, đoán Nghiêm Dặc chắc người đó sắp xuất hiện rồi.
Nghiêm Dặc học đại học công an, chờ nhiệm vụ này kết thúc, anh sẽ đến cục công an thực tập.
Tạ Tiểu Ngọc không tiện ở lại đây quá lâu, cô giả vờ cãi nhau với Nghiêm Dặc mấy câu, rồi chuẩn bị trở về.
Ngay lúc cô và Nghiêm Dặc cãi nhau, anh gầy đã dẫn Tào Bằng Vũ đi tới nhà khách. Nghe thấy tiếng cãi nhau vang lên trong phòng Nghiêm Dặc, anh ta cười nói:
"Anh Tào, em đã quan sát thằng nhóc kia hai tháng rồi, không phát hiện ra vấn đề gì cả. Anh xem, tuần nào đối tượng của cậu ta cũng tới thúc giục cậu ta đi làm kiếm tiền, gặp phải đối tượng dai như đỉa đói đó, cậu ta đúng là xui xẻo."
Tào Bằng Vũ nghi ngờ hỏi:
"Sao lại có loại đối tượng chẳng phân biệt được gì thế này?"
Anh gầy bật cười ha ha, bởi vì người ta quá đẹp, đẹp đến mức không đành lòng chia tay:
"Anh Tào, nếu anh từng gặp đối tượng của cậu ta, anh sẽ không nói những lời này nữa."
Nếu đổi lại là anh ta, anh ta cũng không đành lòng chia tay, anh gầy thầm nghĩ như vậy.
Đúng lúc cửa phòng mở ra, khoảng khắc Tào Bằng Vũ nhìn thấy Tạ Tiểu Ngọc, hai mắt ông ta sáng lên, quả là rất đẹp. Lúc này, ông ta cũng yên tâm hơn, thanh niên muốn mua nhà vì đối tượng, bị buộc phải đầu cơ trục lợi văn vật nhà mình, là lý do rất hợp lý.
Tạ Tiểu Ngọc cũng cả kinh, Tào Bằng Vũ này giống y như người Nghiêm Dặc phác họa, là hung thủ cố tình hại chết mẹ anh.
Cô thầm cảm thấy lo lắng, không biết liệu lát nữa Nghiêm Dặc có thể khống chế được không, hay là sẽ xúc động giết chết nghi phạm?
Tạ Tiểu Ngọc trợn mắt nhìn hai người, sau đó quay sang cãi nhau với Nghiêm Dặc:
"Anh không đi tìm công việc, cũng không muốn nghĩ cách kiếm tiền, suốt ngày ăn không ngồi rồi ở đây, thế anh có còn muốn kết hôn nữa không? Em chỉ cho anh thêm một tháng nữa thôi!"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền