Chương 257: Phiên Ngoại – Lần Đầu Tiên Nghiêm Dặc Gặp Tiểu Ngọc (4)
Nghiêm Dặc cúi thấp đầu, Tiểu Ngọc là cô gái xinh đẹp nhất vùng này, vừa đẹp người lại đẹp nết, tất cả trẻ con cảm lạnh lên cơn sốt ở trong thôn, đều từng được Tiểu Ngọc chăm sóc. Các chàng trai chưa lập gia đình ở trong thôn này, có ai không thích Tiểu Ngọc chứ ? Nhưng hoàn cảnh hiện tại của Nghiêm Dặc còn kém hơn cả những hộ nghèo trong thôn, anh có tư cách gì nói thích cô chứ.
Lão trưởng thôn có hai cô cháu gái, Tiểu Ngọc còn có một chị họ. Nghiêm Dặc không ngờ lão trưởng thôn hỏi anh có thích cháu gái ông ấy không. Anh vô thức hỏi là cháu gái nào?
Lão trưởng thôn đang hấp hối cũng bị anh làm cho giận quá hóa cười, còn nói có thể là ai, là Tiểu Ngọc.
Nghiêm Dặc nói với lão trưởng thôn: "Thích." Anh thầm thề, mặc kệ lão trưởng thôn muốn anh làm gì, anh đều sẽ đáp ứng.
Lão trưởng thôn nói:
"Ông đã sống cả đời rồi, có chuyện gì cũng nhìn thấu được, rồi sẽ có ngày cha cháu được giải oan trở về thành phố, nếu có thể chờ đến ngày được giải oan, các cháu có thể dẫn cả Tiểu Ngọc trở về thành phố được không? Con bé đã chăm sóc các cháu mấy năm, các cháu cũng trả lại con bé mấy năm. Ông chết rồi, không trông mong gì vào cha ruột con bé, cũng không trông mong gì vào bác cả, bác dâu cả của nó, chỉ dám nhờ cậy nhà các cháu thôi."
Nghiêm Dặc nghẹn ngào gật đầu đồng ý, còn nói sẽ bảo vệ cô cả đời.
Sau khi tiễn đưa lão trưởng thôn đi, Nghiêm Dặc hỏi cha, lão trưởng thôn nói gì với ông ấy.
Cha nói:
"Lão trưởng thôn muốn gửi gắm Tiểu Ngọc cho nhà chúng ta, ông ấy nói không cần báo ân, nếu các con cùng thích nhau, thì để Tiểu Ngọc làm vợ con, còn nếu không thích, cha sẽ nhận Tiểu Ngọc làm con gái."
Nghiêm Dặc đỏ bừng mặt lên.
Chưa đầy một năm sau khi lão trưởng thôn qua đời, dưới sự giúp đỡ của bác Tống, cha anh được giải oan trở về thành phố. Ngày nhận được tin tức này, Nghiêm Dặc cảm giác như bước chân nâng nâng, bị đội trưởng đội sản xuất kéo ra khỏi mỏ đá. Đội trưởng đội sản xuất nói, người bên quân đội cử xe tới đón bọn họ.
Trên đường đi, Nghiêm Dặc chỉ suy nghĩ một chuyện, hôm nay anh sẽ hỏi Tiểu Ngọc, hỏi Tiểu Ngọc muốn cái gì? Cô có bằng lòng làm vợ anh không? Nghiêm Dặc dần đỏ bừng mặt lên.
Nhưng rồi, anh chỉ dám đứng ở bên ngoài đám đông, lại nghe được giọng nói lanh lảnh của Tiểu Ngọc, vẫn dễ nghe êm tai giống nhau bốn năm trước. Anh nghe thấy Tiểu Ngọc nói:
"Cháu muốn làm em gái của Nghiêm Dặc."
Trước mắt Nghiêm Dặc tối sầm lại, suýt nữa đứng không vững ngã xuống. Đã nói là vợ cơ mà, sao lại thành em gái.
Hơn nữa cha và Tinh Tinh đều đặc biệt ghét bỏ anh, đặc biệt là Tinh Tinh, cô bé tức giận muốn khóc:
"Chị Tiểu Ngọc không thể làm chị dâu, thì làm chị gái em."
Nghiêm Dặc cảm thấy trái tim mình vỡ vụn, tâm trạng vui mừng vì cha được giải oan trở về thành phố cũng hoàn toàn tan biến. Không ai để ý đến anh, anh tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt lại ngủ, đường trong thôn không dễ đi, chiếc xe xóc nảy không ngủ được, tâm tình của Nghiêm Dặc còn nặng nề hơn cả hồi bế em gái đi tới thôn Thanh Sơn.
Sau đó, cũng không hiểu tại sao anh không thể nào mở mắt ra nổi, anh biết rõ là mình đang nằm mơ, nhưng không thể tỉnh lại. Trong mộng, anh thấy Tiểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền