Chương 58: Chê Cười (3)
Tạ Tiểu Ngọc đi tới rạp hát lớn tham gia
"hội nghị hữu ái"
, đây là nhiệm vụ coi mắt do đơn vị tổ chức, không đi không được. Chu Cảnh Họa cũng vì lý do tương tự mà đến cho đủ số.
Hai cô ngồi ở trong góc cắn hạt dưa giết thời gian, Chu Cảnh Họa nhướn mày nói với Tạ Tiểu Ngọc:
"Gia đình bạn trai cô đang gặp phiền toái đấy."
"A?"
Cả gia đình Chu Cảnh Họa đều hiểu lầm Nghiêm Dặc là bạn trai cô, nhưng nếu nhà Nghiêm Dặc gặp phiền toái, sao Chu Cảnh Họa lại biết trước cả cô?
Chu Cảnh Họa bóc quả quýt, chia cho Tạ Tiểu Ngọc một nửa.
Mấy ngày tiếp theo, Tạ Tiểu Ngọc dần thích ứng được với công việc ở khoa nhi, ngày hôm nay cô nhận được nhiệm vụ do trưởng khoa Đinh sắp xếp.
"Tạ Tiểu Ngọc, ngày mai có một hội nghị hữu ái, cô phải tham gia, không thể không đi, đây là nhiệm vụ."
Trong khi đó, hôm nay Trần Khánh ăn mặc đẹp nhất trong suốt hai mươi năm qua.
Anh ta đi đi lại lại trong phòng ký túc xá, khoe khoang với đám cẩu độc thân kia:
"Mấy người anh em này, tôi đi coi mắt đây, mấy cậu mau chúc tôi coi mắt thành công tìm được đối tượng như ý đi, đến lúc đó trong phòng chúng ta không chỉ có mình Nghiêm Dặc là có đối tượng nữa."
Mấy chàng trai dồi dào tinh lực lại không có chỗ thổ lộ kia ghen tị đè anh ta xuống đất, nói:
"Cậu mau dẫn chúng tôi đi cùng đi, nếu không cậu đừng hòng ra cửa."
Cười đùa xong, Trần Khánh áy náy nói:
"Không được, bà cô chỉ xin cho tôi có một suất, lần sau, để lần sau đi..."
Anh ta lại quay sang mượn áo của Nghiêm Dặc:
"Anh Dặc, anh cho em mượn chiếc áo sơ mi trắng đó đi."
Nghiêm Dặc đã thay xong chiếc áo sơ mi trắng duy nhất Tạ Tiểu Ngọc làm cho anh, nói:
"Cùng đi chứ."
Trần Khánh: ... Lá gan của Nghiêm Dặc lớn quá nhỉ.
"Anh Dặc, anh đã có đối tượng rồi cơ mà, anh chạy đi tham gia náo nhiệt thế này, đối tượng của anh biết sẽ chia tay với anh thì sao?"
Nghiêm Dặc không nói gì.
Đơn vị của Tiểu Ngọc nói ai chưa có đối tượng đều phải tham gia hội nghị hữu ái hôm nay, với lại anh từng nằm mơ thấy cô đi coi mắt. Nghiêm Dặc càng nghĩ càng cảm thấy tình hình rất nghiêm trọng.
Anh đút tay vào trong túi quần, lòng bàn tay siết chặt tờ giấy Tạ Tiểu Ngọc nhét cho anh.
Anh trai vẫn là đối tượng, hôm nay anh nhất định phải đi hỏi cho rõ.
Trước đó, tại khoa nhi, Tạ Tiểu Ngọc lấy bánh sơn tra mình làm ra đưa cho tiểu khả ái này, nhẹ nhàng nói với cô bé:
"Chị dùng ngón tay đâm thử trước nhé, em cảm thấy không đau rồi chúng ta mới tiêm, có được không?"
Tiểu khả ái này thích ăn bánh sơn tra ngọt ngào, hơn nữa chị y tá này cũng rất dịu dàng, còn muốn thử trước. Cô bé vội vàng gật đầu:
"Vậy phải không đau mới được tiêm đấy nhé."
"Ừ."
Tạ Tiểu Ngọc nói:
"Bây giờ chị sẽ dùng thuốc sát trùng trước, có hơi lạnh em chịu khó nhé."
Bạn nhỏ hơi căng thẳng:
"Bắt đầu thử rồi ạ?"
"Ừ, chị sẽ dùng móng tay đâm vào tay em, không quá đau đâu, bảo bối đã chuẩn bị xong chưa?"
Móng tay đâm vào không đáng sợ, bạn nhỏ nói:
"Chuẩn bị xong rồi."
Tạ Tiểu Ngọc đâm mũi kim xuống, vừa nhanh vừa chuẩn:
"Thế nào, móng tay đâm em có đau không?"
Không khác gì bị muỗi đốt cả, bạn nhỏ nhíu mày lại hỏi:
"Tiêm cũng như thế này ạ, có đau hơn thế này không ạ."
Lúc này, Tạ Tiểu Ngọc đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền