Chương 81:
Tối ngày hôm qua, Đinh Hồng Tuệ bị Lữ Thu Mai kéo đi chăm sóc tên cặn bã kia cả đêm, không thể đi thăm con gái được. Cô ấy cười khổ, chỉ sợ có tới cũng bị bà của Tiểu Tiền mắng chửi đuổi đi.
Trịnh Tiểu Tiền hạ sốt, đến nửa đêm, cô bé gọi cha, gọi bà nội, còn gọi cả một tiếng mẹ. Tạ Tiểu Ngọc chỉnh lại góc chăn cho cô bé, cẩn thận chăm sóc cho cô bé cả đêm.
Đến buổi sáng, Tạ Tiểu Ngọc sờ trán của Trịnh Tiểu Tiền, nói với bà Lâm:
"Bác ơi, trán của Tiểu Tiền đã bớt nóng rồi, không sao nữa."
Sau đó, cô đi mua bữa sáng thanh đạm lại dinh dưỡng cho bà Lâm và Trịnh Tiểu Tiền bao gồm món cháo thịt nạc trứng bắc thảo, trứng luộc nước trà, màn thầu lớn.
Vừa quay sang, cô bắt gặp Đinh Hồng Tuệ đã sưng đỏ hai mắt.
"Trưởng khoa Đinh..."
Trên cương vị công việc, Tạ Tiểu Ngọc thầm hiểu rõ, Đinh Hồng Tuệ bị Lữ Thu Mai tạo áp lực, nhưng vẫn âm thầm thiên vị cô.
Đinh Hồng Tuệ nhìn vào bữa sáng trong tay Tạ Tiểu Ngọc, hỏi:
"Tiểu Tiền đã hạ sốt chưa?"
Tạ Tiểu Ngọc nói cho cô ấy biết Tiểu Tiền đã hạ sốt, buổi sáng vừa dậy đã kêu đói, bà Lâm vẫn đang nợ tiền viện phí, đến tiền mua bữa sáng cũng không có. Cô không nhìn nổi tình cảnh của hai bà cháu, thay ca rồi đi mua bữa sáng cho bọn họ.
Đinh Hồng Tuệ lấy ra một xấp tiền và phiếu, cầu xin Tạ Tiểu Ngọc:
"Dù tôi có đưa tiền cho bà ấy, chắc chắn bà ấy sẽ không cần, phiền cô... cứ nói là cô cho bà của Tiểu Tiền mượn, bằng không đến khi Tiểu Tiền xuất viện cũng không có cơm trắng để ăn. Nếu không có dinh dưỡng, sao Tiền Tiền hồi phục lại được."
Tạ Tiểu Ngọc nghĩ đến Tinh Tinh lúc mới được bế đến thôn Sơn Thanh, sắc mặt vàng như nến, nhìn cực kỳ đáng thương, lại nghĩ tới Tiểu Tiền, cô thầm thở dài trong lòng. Cô không nói gì, nhận lấy tiền và phiếu từ tay Đinh Hồng Tuệ.
Đinh Hồng Tuệ không giấu được ý vui mừng, thế này là có ý đồng ý. Tạ Tiểu Ngọc là người thông minh, nhất định sẽ tìm được cái cớ chính đáng để cho vay tiền, nếu không bà cụ biết lai lịch của số tiền này sẽ không chịu nhận. Cô ấy thầm quyết định, dù có phải xuống địa ngục, cô ấy cũng phải kéo cả gia đình tên cặn bã kia xuống.
Cô ấy nhỏ giọng nhắc nhở Tạ Tiểu Ngọc:
"Gần đây đừng tiếp tục tới cầu Thạch Bàn nữa."
Tạ Tiểu Ngọc chớp chớp mắt nói:
"Là Lữ Thu Mai?"
Đinh Hồng Tuệ gật đầu.
Trở lại bệnh viện, Tạ Tiểu Ngọc đưa bữa sáng cho bà Lâm, bà cụ cực kỳ cảm kích, Tạ Tiểu Ngọc tùy tiện nói mấy câu:
"Cháu nghe Cá Nhỏ nói, Tiểu Tiền có thành tích học tập tốt nhất trong lớp."
Bà Lâm không phải là người trọng nam khinh nữ, không nghĩ con gái đọc sách là vô dụng, ngược lại còn rất tự hào:
"Tiểu Tiền luôn rất thông minh."
Tạ Tiểu Ngọc nói:
"Em trai cháu nói, Tiểu Tiền từng dạy phụ đạo giúp các em cháu. À đúng rồi bác à, lát nữa y tá nhất định sẽ tới thúc giục bác đóng tiền viện phí, bác có mang theo tiền không?"
Nhà bà ấy không có ai có công việc chính thức, tiền viện phí cũng không thanh toán nổi, không thanh toán nổi cũng không có khả năng trả lại tiền, không ai bằng lòng cho bà ta mượn tiền.
Bà Lâm khó xử nói:
"Để bác về nhà, bán hai quả trứng gà..."
Nơi có thể bán, cũng chỉ có cầu Thạch Bàn.
Tạ Tiểu Ngọc vội nói: "Gần đây bên trên kiểm tra nghiêm, bác đừng mạo hiểm, để
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền