Chương 85:
Sáng nay Tinh Tinh đưa ra ý kiến, buổi sáng bọn họ nấu nhiều cơm lên, buổi tối trở về còn có thể ăn thêm một bữa, cô bé lắc đầu thở dài, anh trai cô bé ăn nhiều quá.
"Anh trai quá khó nuôi."
Cậu bé chạy vào trong bếp, thấy nửa nồi cơm còn lại hồi sáng đều đã hết, hỏi:
"Hôm nay anh rể tới nhà ạ?"
Tạ Tiểu Ngọc chặt mấy chiếc xương sườn, định hầm sườn nấu mướp, cô hỏi:
"Sao em biết?"
"Nhiều cơm thế này, một mình chị ăn không hết."
Tạ Tiểu Ngọc bật cười ha ha, ba người bọn họ đều không biết, tiền mua một lon sữa hộp kia đủ để mua bao nhiêu gạo. Thực ra, Nghiêm Dặc rất dễ nuôi.
Ngày hôm sau, cô mang theo hai lọ gel lô hội kia đi làm. Cô đưa một lọ cho Vưu Tiểu Ninh, bảo cô ấy mang cho chị họ mình. Còn một lọ khác, đến giờ tan làm, cô đi đưa cho Chu Cảnh Họa, cũng dặn bọn họ dùng gel lô hội phải tránh ánh sáng, nếu không sẽ rất dễ bị đen, buổi tối rửa sạch lau khô mặt xong, bôi gel lên chỗ có mụn.
Lại qua nửa tháng, mẹ Vưu Tiểu Ninh gửi lời tới nói đã có bông vải, hôm đó Tạ Tiểu Ngọc đi trực ca đêm, định về nhà ngủ bù rồi đến chiều mới đi tới hợp tác xã cung tiêu.
Đang ngủ mơ mơ màng màng, Tạ Tiểu Ngọc nghe thấy có người đập cửa, cô chợt tỉnh giấc, nhìn đồng hồ đeo tay mới mười một giờ năm mươi phút. Cô nhận ra chỉ có người quen đến gần nhà, a Sài mới không sủa, a Sài lại không sủa, còn vẫy vẫy đuôi nghênh đón.
Tạ Tiểu Ngọc đứng dậy, nhìn thấy là Cá Nhỏ chạy trở lại.
Tuy bọn trẻ ở thời đại này tự mình đi học, tan học, đã quen với việc chạy lung tung, nhưng Tạ Tiểu Ngọc vẫn rất sợ. Cô cầm cây chày cán bột trong tay, nói:
"Cá Nhỏ, lá gan của em lớn thật đấy, giữa trưa không ở trường ngủ trưa lại chạy về nhà, em chạy lung tung gì đấy?"
Cá Nhỏ "a" lên, a Sài cũng "oẳng oẳng" không ngừng, cả Cá Nhỏ và a Sài đều biết, Tạ Tiểu Ngọc là người đứng đầu gia đình, không thể đắc tội với chị.
A Sài sợ cây chày cán bột trong tay Tạ Tiểu Ngọc, nhưng vẫn trung thành đi vòng quanh Cá Nhỏ bảo vệ cậu bé. Tạ Tiểu Ngọc từng nghe Nghiêm Dặc nói, có một số con chó trung thành, dù chủ nhân có cầm roi đánh, nó cũng không chịu đi.
Cô không nỡ dọa a Sài sợ hãi, bỏ cây chày cán bột trong tay xuống, hỏi:
"Có chuyện lớn gì, em mau nói đi."
"Chị ơi, xảy ra chuyện lớn rồi, em phải trở về nhắc nhở chị."
Thì ra, trưa nay Cá Nhỏ không ngoan ngoãn ngủ trưa, chạy ra phía sau tòa nhà giáo viên chơi, tình cờ thấy được Tề Nhạc Bình đến tìm Lữ Thu Mai, nghe bà ta thúc giục Lữ Thu Mai xin việc cho con gái mình.
Để xin công việc biên chế chính thức cho con gái, bà ta đã đưa cho Lữ Thu Mai hai trăm đồng, tiền quà cáp cộng vào cũng phải một trăm đồng, nhưng Lữ Thu Mai đã trì hoãn suốt hai tháng nay.
Lữ Thu Mai vẫn tiếp tục đánh Thái cực, nói hay là làm giáo viên tạm thời trước:
"Xuất vào biên chế chính thức lần này đã định cho Triệu Hương rồi, chính là hàng xóm nhà bà đấy, chờ sau này có cơ hội tôi sẽ xin cho con gái bà trở thành giáo viên chính thức. Bà xem, đến con dâu tương lai của tôi tôi còn không xin cho được, chứ tôi không lừa bà đâu."
Thực ra, Quý Hương Hàn đã không còn cơ hội làm con dâu của bà ta nữa. Bà ta và Tiêu Lai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền