ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97:

Đám người Nghiêm Dặc bị thổi còi báo động lúc nửa đêm, năm phút sau đã tập hợp thành hàng đi tập luyện. Nghiêm Dặc không còn cách nào khác chỉ có thể dặn dò bảo vệ, nếu như người yêu của cậu tới tìm, nhờ bảo vệ nói với người yêu rằng anh trở về sẽ đến tìm cô.

Bảo vệ nói:

"Bọn họ đi huấn luyện rồi, hai ngày sau sẽ trở về."

Mỗi lần nhờ chú truyền lời đều rất ngại ngùng, cô đưa cho chú bảo vệ phần đồ ăn sáng của Nghiêm Dặc gồm bánh đậu đỏ, cháo bát bảo và một cái bánh bao thịt rất lớn.

Bảo vệ ăn một thìa cháo bát bảo, cắn một miếng bánh bao thịt, ông thật lòng hi vọng có thêm vài tên đầu to kia có người yêu, cẩu lương này thơm phết.

Bảo vệ đã biết cô từ lâu, người mà lúc huấn luyện không cần mạng, lúc nào cũng đạt hạng nhất, người yêu của cậu ta lại đến rắc cẩu lương rồi.

Đây không phải lời của ông, mà là lời của những kẻ độc thân trong lớp cậu ta mỗi lần đều ghen tỵ ầm ĩ, đặc biệt là thanh niên đầu xỏ Trần Niên.

Đây gọi là cái gì, đây gọi là tâm linh tương thông.

Nhìn xem, trời vừa sáng người yêu của cậu ta đã đến tìm.

Bảo vệ vui vẻ:

"Trở về đi, người yêu của cháu dặn cháu ngủ sớm, đừng để cho mắt trở thành mắt gấu trúc."

Tạ Tiểu Ngọc: ... trực nam đích thực!

Nghe nói phương diện tình cảm không thuận lợi, hai người đã sắp xếp ổn thoả để xem mắt, kết quả không thể bước ra khỏi cổng trường.

Người bà cô ở trong nhà vội vàng đến độ muốn vì cậu ta mà lập đào hoa trận, cũng may, Trần Niên không nghe theo, cho rằng đó là mê tín dị đoan từ thời phong kiến.

Bên phía Tạ Tiểu Ngọc cũng có việc cần phải làm. Bệnh viện sắp xếp xuống nông thôn khám bệnh miễn phí, Tạ Tiểu Ngọc và Đinh Tiểu Vưu đều có tên trong danh sách, vì sao ư, bởi vì hai người bọn họ được chào đón nhất khoa nhi với biệt danh hai chị y tá tiêm không đau.

Cung Lam bị đình chức tự kiểm điểm, lần này chủ động xung phong giết địch về quê khám bệnh, cũng có tên trong danh sách.

Bệnh viện lớn đến thôn quê Hồng Liên khám chữa bệnh, những người dân nơi đây, người bệnh lớn bệnh nhỏ đều cố gắng chịu đựng, đem theo người già và trẻ nhỏ đến thôn Tiểu Phong xếp hàng. Một mái che đơn giản được dựng trên quảng trường của xã, phân chia người dân thành nhiều nhóm nhỏ:

"nhóm người bình thường, nhóm người khám phụ khoa, nhóm trẻ em."

Tạ Tiểu Ngọc và Đinh Tiểu Vưu phụ trách hỏi sàng lọc ban đầu cho trẻ em không khoẻ, bận đến trưa, đội trưởng mang bánh bột ngô đến, Chu Ngôn Nho vội vàng từ chối, nói rằng ông ấy đã mang theo đồ ăn, mượn bếp của thôn để hâm nóng lại là được.

Để cho thuận tiện nên mọi người mang theo đồ ăn, đồ ăn mang đến đều là bánh màn thầu, những y bác sĩ trẻ tuổi được người nhà chuẩn bị bánh kếp hành lá, bánh nướng hành.

Nhưng khi mọi người nhìn thấy trong tay trẻ em đều cầm bát cơm độn khoai lang và bánh bột ngô, khoảnh khắc đó cổ họng mọi người đều nghẹn lại, đem phần đồ ăn trong tay đổi lấy bánh ngô của lũ trẻ.

Tạ Tiểu Ngọc tìm một người dân để mượn nồi, lấy gạch vụn dựng tạm một cái bếp đơn giản, Đinh Tiểu Vưu cực kì bội phục:

"Tiểu Ngọc, cậu biết làm bếp..."

Tạ Tiểu Ngọc cười:

"Đây là kỹ năng không thể không có của người dân nông thôn bọn mình."

Mỗi năm đến mùa thu mọi người sẽ đi tu sửa đê điều, đội sản xuất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip