ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 109:

"Tống Du," Lý Mạn chống người lại, nắm chặt cánh tay anh, vội vàng nói,

"Chúng ta đi thôi, sắc trời không còn sớm."

"Được," Tống Du đỡ cô ngồi xuống, vỗ vỗ lưng cô,

"Chờ anh một chút, anh nói hai câu cùng Khổng đội trưởng."

"Không..."

"Ngoan." Trong ánh mắt của Tống Du ôn nhu mang theo sự kiên định không thể nghi ngờ.

Biết không ngăn được, Lý Mạn bất an buông tay ra.

Trong hoa viên nhỏ, không đợi Khổng đội trưởng mở miệng, Tống Du đã nói:

"Kim Hưng Văn là người nằm vùng các người phái đi đúng không?"

Khổng đội trưởng chấn động, theo đó lắc đầu nói: "Không phải."

"Tôi biết cách vẽ của anh ta,"

Tống Du thản nhiên nói,

"Tất cả 25 bức chân dung kia đều xuất phát từ tay anh ta."

Dứt lời, Tống Du bình tĩnh nhìn Khổng đội trưởng một lát, khẳng định:

"Xem ra người tiếp xúc với anh ta không phải là anh, cấp trên anh là ai, tôi muốn nói chuyện với người đó."

Khổng đội trưởng bị tin tức Kim Hưng Văn làm cho chấn động, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh giao thủ với anh ta, một hồi lâu nuốt một ngụm nước miếng, nói với Tống Du:

"Cậu đi theo tôi."

Khổng đội trưởng dẫn Tống Du đến phòng làm việc của Viện trưởng Chu, cầm lấy điện thoại bấm số, anh ta đặt điện thoại lên bàn, gõ một chuỗi số về phía điện thoại.

Ngay khi Khổng đội trưởng vừa thực hiện cuộc gọi, ở đầu dây bên kia, ông lão đối diện nhướng mày:

"Cái tên này hơi quen thuộc."

Khổng đội trưởng cầm điện thoại lên: "Tống Du."

"Mễ chính ủy có vỗ bàn với ngài, một mực bảo lãnh, cuối cùng lại không làm tân binh mà anh ta mong muốn."

"A, nhớ tới, con rể của nhà Lý Nham. Làm sao, cậu cũng muốn? Vậy không được, nếu cậu ta xảy ra chuyện, Lý Nham còn không liều mạng với tôi."

Tống Du theo bản năng xoa xoa lỗ tai, cho rằng mình nghe lầm.

Hai mắt Khổng đội trưởng híp lại:

"Lý Nham còn sống?!"

Trên tư liệu Tống Du không phải nói, cha vợ Lý Nham của anh, từ mười tám năm trước đã vì cứu người mà hy sinh sao?

Chẳng lẽ... Lại là một Kim Hưng Văn?

"Đúng rồi. Làm sao cậu ta biết được? Tôi còn nghĩ hai ngày này sẽ tới nói chuyện với cậu."

Khổng Hoa Xán đã theo dõi Kim Hưng Văn, để tránh thương vong, thân phận của Kim Hưng Văn, khẳng định không thể giấu diếm anh ấy.

Ông lão sửng sốt, ảo não vỗ nhẹ miệng mình, ha ha nói,

"Người chết mười mấy năm, xương cốt đã thối rữa, sống quỷ gì!"

"À," Khổng đội trưởng cũng không biết tin hay không tin, chỉ nghe anh ấy lại nói,

"Sao lại không nghe ngài nhắc tới, bạn tốt à?"

"Những năm đầu ở biên giới, cùng nhau uống rượu ca hát. Ai, thoáng cái nhiều năm trôi qua. Tôi cũng tới đoạn thời gian trước mới từ chỗ Mễ Giai Hàng biết được, con gái của cậu ấy, tháng tư năm nay gả cho thanh niên trí thức tên là Tống Du này."

Ông ấy chỉ nghĩ một chút, trong lòng đã rất không có tư vị, người ngay dưới mí mắt ông, chỉ vì ông làm việc ở biên cảnh một phương, tiêu diệt vô số người buôn ma túy, sợ cá lọt lưới làm tổn thương cô, mười mấy năm qua không dám hỏi thăm, không dám đưa tay ra chăm sóc, ngay cả cô bé kia lớn lên kết hôn, ông ấy cũng tới sau đó mới từ miệng người khác biết được.

"Tống Du cậu đã từng thấy, người thế nào?"

Khổng đội trưởng:

"Nhân phẩm tất nhiên không cần phải nói, năng lực ấy á, có thể làm cho Mễ chính ủy nhìn trúng, ngài cảm thấy sẽ kém?"

"Ừm." Nếu anh ấy và Mễ Giai Hàng đều nói tốt, vậy hẳn là không kém,"Cần người à,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip