Chương 279:
Mẹ Viên:
"Bác, bác làm như vậy cũng có nguyên nhân."
Mẹ Viên vội vàng nói:
"Tống Du, Tiểu Mạn các cháu nghe bác nói, bác biết chuyện này nếu tra ra là thật, đối với tiền đồ của Tống Du tất sẽ có ảnh hưởng nhất định, nhưng các cháu không biết, năm 1963. Hồng Viễn và Lệ Châu còn cả hai đứa con gặp chuyện không may..."
Mẹ Viên tỉ mỉ kể lại lần tấn công khủng bố đó, nói tiếp:
"Nhiều năm như vậy Dương Ngọc Liên không cho Tiểu Mạn đến tỉnh thành, bác đoán hơn phân nửa có liên quan đến di sản. Dương Ngọc Liên là một Đảng viên, còn như thế, huống chi những người của Dương gia. Năm đó cha mẹ Hồng Viễn chết rất lạ, tôi sợ bọn họ thấy diện mạo của Tiểu Mạn sẽ ra tay với Tiểu Mạn."
"Mặc kệ Tiểu Mạn có phải là con gái của Lệ Châu và Hồng Viễn hay không, chỉ dựa vào ánh mắt khác của Hồng Viễn khi đối đãi với Tiểu Mạn, hai người nói, nếu có di chúc, số tài sản này sẽ thuộc về ai?"
Bà Viên nhìn Tống Du nói:
"Trừ phi, cậu và Tiểu Mạn vẫn luôn ở lại quân khu biên giới, bằng không, bên kia Dương gia sớm muộn gì cũng sẽ tìm tới cửa."
Khi đó Dương Ngọc Liên còn rất trẻ, dáng vẻ hơn hai mươi tuổi, mặc một bộ âu phục tinh xảo, cầm một chiếc túi nhỏ to bằng bàn tay, tóc xoăn, vòng cổ trân châu trên cổ và đồng hồ kim cương trên cổ tay rất nổi bật.
Tống Du cẩn thận quan sát một hồi, đừng nói, Tiểu Mạn và bà ta tuyệt đối không giống, so với dung nhan xinh đẹp của Tiểu Mạn, dung mạo Dương Ngọc Liên rất nhạt nhẽo, cho dù có đeo trang sức đẹp hay mặc đẹp cũng không ra hai phần mười Tiểu Mạn.
Trong phòng khách, Tống Du trấn an cười cười với Lý Mạn,
"Cám ơn bác gái, cháu đi phòng sách xem chút."
Mẹ Viên gật gật đầu:
"Cháu đừng trách chúng ta nhiều chuyện là được rồi!"
Muốn nói không có tư tâm, vậy là giả. Anh cả và chị dâu bởi vì cả nhà Lệ Châu qua đời, bị đả kích sâu sắc, bệnh càng ngày càng nặng. Bà nghĩ, nếu có thể tra ra, Lý Mạn là con của Lệ Châu, hai người kia ngày sau cũng coi như có ký thác, có một hy vọng sống sót.
Cùng lúc ấy, trong phòng sách, tiếng cãi nhau của Viên Thừa Khang và ba anh ấy truyền tới.
"Mẹ! Làm sao mẹ có thể làm chuyện này? Còn cả cha, cha cũng mù quáng làm gì?"
Viên Thừa Khang tức giận vội vàng chạy về phía phòng sách, muốn ngăn lại.
Tống Du đẩy cửa phòng sách ra, cắt ngang hai người:
"Anh, bác trai, đừng ầm ĩ nữa, việc này phải điều tra rõ ràng."
Viên Thừa Khang lập tức nóng nảy:
"Em không cần tiền đồ?"
"Không có gì đáng ngại."
"Đây là mối quan hệ ở nước ngoài, em có biết mức độ nghiêm trọng của nó không?"
"Anh à, chuyện này không nghiêm trọng như anh nghĩ,"
Tống Du nói,
" Dương gia khi Kháng Nhật quyên góp không ít thuốc men, thời kỳ ban đầu giải phóng lại quyên góp không ít tiền tài, lúc Dương Hồng Viễn xuất ngoại lại quyên góp hơn phân nửa gia sản còn lại, ông ấy dù là thương nhân, vậy cũng là thương nhân căn chính miêu hồng, sau này ông ấy tuy xuất ngoại, thì lúc đầu cũng là một nhân sĩ yêu nước, chuyện này, em nghĩ không ai có thể phản bác!"
Viên Thừa Khang bị Tống Du làm cho bật cười:
"Những người bị phân cấp, em có thể nói họ không yêu nước?"
Tống Du khẽ nhíu mày:
"Anh nghe em nói xong."
"Được, em nói."
"Nếu Tiểu Mạn thật sự là con gái của Dương Hồng Viễn, như vậy những gia sản này lẽ ra phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền