ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 290:

Năm 1954 là năm tuổi Ngựa, Triệu Như Tâm biết con gái mang thai, bà đã tìm người đặc biệt tùy chỉnh cho đứa nhỏ một khóa bạc nhỏ dùng vải tơ đỏ bọc lại. Cái hộp gỗ đàn hương to bằng bàn tay đựng khóa bạc được bà cất trong ám các ở đầu giường.

Triệu Như Tâm mở ám các, lấy hộp gỗ ra. Bên trong hộp là chiếc khóa bạc nhỏ được bọc trong lớp vải tơ đỏ. Trên đầu khóa hình nguyên bảo, chạm khắc một con ngựa nhỏ, bên cạnh khắc phước lành của bà cho đứa trẻ, một bên là

"bình an và hạnh phúc"

, một mặt là

"sức khỏe và tuổi thọ"

, phía dưới có ba chuông vàng. Bởi vì thường xuyên vuốt ve, gần 20 năm, chiếc khóa vẫn còn sáng bóng, không thấy có vết oxi hóa hay bị đen đi.

Triệu Như Tâm cẩn thận một lần nữa dùng vải đỏ bọc lại khóa bình an bỏ vào trong hộp, khom lưng nhét vào ám các, sau đó mới không nhanh không chậm ra khỏi phòng ngủ, đi vào thư phòng. Cùng lúc ấy, Hàn Tu Hiền vừa nhờ học trò của mình giúp mua vé xe, vừa cầm bút liệt kê một tờ đơn, chuẩn bị cho ngày cưới của Tiểu Mạn dự kiến vào ngày 9 tháng 8.

"Như Tâm, bà mau đến giúp tôi xem chút, danh sách của hồi môn tôi viết cho Tiểu Mạn thế nào?"

Hàn Tu Hiền gọi vợ.

Triệu Như Tâm đi vào thư phòng, nhận danh sách trong tay chồng mình quét mắt, vứt bỏ, đẩy ông ấy ra, cầm lấy bút, tự mình viết một tờ.

"Lại, lại chỉ có hai bộ quần áo?"

Hàn Tu Hiền nhìn danh sách vợ viết, không khỏi thắc mắc.

Triệu Như Tâm lườm ông ấy một cái:

"Không phải có sổ tiết kiệm, giấy tờ đất à sao? Đưa hai thứ này theo, ai còn dám xem thường con bé!"

Hàn Tu Hiền liếc mắt nhìn vợ một cái:

"Còn đang giận con rể à?"

Nói thật, ông cũng tức giận, mẹ nó, con rể khốn nạn Dương Hồng Viễn kia thật sự không biết làm chuyện của con người, cháu ngoại đang sống khỏe mạnh vui vẻ, lại đi tặng cho người, cũng phải thương lượng với bọn họ một tiếng chứ, cũng không phải là không cho thằng bé đưa đi, sao mà không nói một tiếng trước đã bảo y tá nói

"Người đã không còn"

.

Thấy vợ không lên tiếng, Hàn Tu Hiền lại nói:

"Tôi cảm thấy cũng được, việc này Lệ Châu nhà chúng ta nhất định cũng biết và đồng ý, bằng không mấy năm đó Dương Hồng Viễn có thể gửi nhiều đồ như thế con kế nhà Dương Ngọc Liên à?"

"Người đã chết mười năm rồi, còn nhắc tới làm gì."

Triệu Như Tâm đáp.

"Được, được, không nói tới,"

Lão gia tử bĩu môi,

"Vậy bà đừng phụng phịu hờn dỗi cho tôi xem nữa, tôi cũng không phải nơi trút giận."

"Tôi cũng muốn cho ông khuôn mặt tốt, ông nhìn những thứ ông làm xem,"

Triệu Như Tâm chỉ danh sách vừa viết của mình,

"Bên ngoài đang tình hình gì, ông không biết? Những thứ này ông cũng dám lấy ra cho Tiểu Mạn, tôi thấy ông không lừa chết con bé sẽ không bỏ qua đất!"

"Tôi trộm đưa."

Hàn Tu Hiền đáp.

"Vậy cũng không được!"

Triệu Như Tâm phản đối.

Vẻ mặt Hàn Tu Hiền lập tức lộ uất ức, hừ ngồi lên ghế mây:

"Tôi đã là người sắp chết rồi, cả đời tích góp được những thứ này, không cho Tiểu Mạn, bà để tôi cầm vào mộ phần à!"

"Lại nói bậy, vừa tìm được Tiểu Mạn, ông chết cái gì mà chết, sống thật tốt cho tôi! Không nghe Thừa Khang nói à, thằng bé Tống Du kia có bản lĩnh, đến Bắc Kinh là chuyện sớm muộn, đến lúc đó cháu gái lẻ loi một mình cùng thằng bé tới đây, bị bắt nạt thì phải làm sao?"

Triệu Như Tâm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip