ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 334:

Tắm rửa xong, Chu Yến Như cầm lấy quần áo con dâu đưa tới, đứng trước gương soi, buộc khăn lụa, quay đầu hỏi chồng: "Đẹp không?"

Áo sơ mi trắng, quần tây đen, khăn lụa màu, sạch sẽ gọn gàng, nhưng không mất đi sự sang trọng.

Tống Nguyên Tư hơi gật đầu, ngồi xuống ghế trúc gần cửa sổ:

"Buổi chiều anh nói với Tiểu Du về chuyện nhà cửa?"

Bàn tay Chu Yến Như đang sửa sang lại khăn lụa dừng lại, trên mặt có vài phần không vui:

"Tiểu Du là trưởng tử, phòng ốc vốn nên cho thằng bé, còn nói gì?"

Tống Nguyên Tư nghẹn lại:

"Vậy cũng phải để nó cần."

"Không cần?" Chu Yến Như kinh ngạc trong chớp mắt, lại nghĩ đến ba tấm khế nhà đất trong tay con dâu, mất mát nói:

"Cũng đúng, có nhà vườn, tứ hợp viện, phòng như này, Tiểu Mạn và Tiểu Du có thể coi trọng mới là lạ."

Tống Nguyên Tư bật cười:

"Phòng ốc này của chúng ta kém chỗ nào? Nó không cần, không phải vì nhiều nhà, mà là cảm thấy nó và Tiểu Mạn không ở Thượng Hải, lại không thường xuyên trở về, em và anh tuổi dần dần lớn lên, bên cạnh phải có người chăm sóc..."

Chu Yến Như xua tay cắt ngang lời ông nói:

"Anh nói với thằng bé, hai vợ chồng thằng hai muốn phòng ốc này đúng không?"

Tống Nguyên Tư: "... Ừm."

Trên mặt Chu Yến Như lộ ra vẻ mặt "Quả nhiên":

"Không cần phòng à."

Bà trầm ngâm nói:

"Vậy của hồi môn của em sẽ đưa cho Tiểu Mạn."

"Thằng bé muốn nhà cũ ở Sơn Thành và tửu lâu tổ truyền xuống, nhà hàng mở sau, thì con nó nói để cho Tiểu Trinh và Tiểu Viện phân chia."

"Đồ đạc trong nhà đã cũ, lúc cha mất đi không phải đã nói sao, toàn bộ để lại cho Tiểu Du, anh sao lại đổi giọng?"

"Cha chỉ nói công thức nấu ăn của nhà cũ và gia truyền để lại cho Tiểu Du, không nói cho toàn bộ."

"Ông chỉ muốn đánh bóng thôi! Chẳng qua, như vậy cũng được, của hồi môn của em để cho Tiểu Mạn, hai đứa còn lại cũng không có gì mà nói."

"Đưa toàn bộ?"

Tống Nguyên Tư kinh ngạc nói.

Lúc hai người kết hôn, là thời kì binh hoảng mã loạn, cha vợ là người làm ăn, lại thường đạo loạn thế hoàng kim, thịnh thế đồ cổ, cho nên của hồi môn của vợ ông là một rương cá vàng nhỏ, một bàn trang điểm.

Mấy năm ở nông thôn, món đồ này vợ ông không động một phần, không nghĩ tới chẳng qua chỉ mới thấy con dâu lớn một lần, đã động ý niệm này trong đầu:

"Trang sức tay không chừa cho Tiểu Viện một hai thứ?"

Chu Yến Như suy nghĩ một lát:

"Cho nó một đôi vòng ngọc, một bộ trang sức bạc."

"Nghênh Hạ thì sao, cùng là con dâu..."

"Một đôi bông tai vàng!"

Chu Yến Như không kiên nhẫn nói.

"Em làm thế này có phải thiên vị rồi hay không?"

Không nói một rương cá vàng nhỏ kia, chỉ riêng đồ trang sức, cả hai người cộng lại cũng không bằng một phần mười.

"Tiểu Học có thể gả vào Trâu gia, dựa vào Hổ Cốt Cao của thằng cả. Có phần ân tình này, chỉ cần cả đời này nó không phạm sai lầm lớn, với tính tình cha con Trâu gia, sẽ không bạc đãi nó. Về phần Nghênh Hạ,"

Chu Yến Như cười khổ một tiếng,

"Ông còn trông cậy nó dưỡng lão cho chúng ta à? Chúng ta trở về lâu như thế, em chỉ thấy nó tiến vào, không thấy nó đưa ra! Phàm là ngày lễ tết, nếu nó thêm thức ăn cho gia đình, giúp đỡ làm việc nhà, em sẽ không chỉ cho một chút như vậy."

Tống Nguyên Tư không nói gì chỉ chỉ quần áo trên người bà: "Tiểu Mạn dùng một thân quần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip