ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 341:

Kim Vũ Phi ở trong một con hẻm cũ cách Tống gia mấy con phố. Trước khi về quê, nguyên chủ từng vụng trộm đến thăm Kim Vũ Phi. Hai năm nay, bởi vì Kim Hưng Văn, Tống Du cũng không ít lần sai người hỗ trợ lấy tiền phiếu tới đây.

Sáng sớm hôm đó, hai người Kim Vũ Phi và Tống Du cầm phiếu đi cửa hàng bách hóa, mua hai túi đường sữa, hai chai sữa lúa mạch, hai gói sô cô la nhân rượu, hai cân đường nâu, hai miếng vải bông mịn, còn mang theo bốn quả đu đủ, một quả dừa, một miếng thịt dê hun khói.

Xuyên qua cửa kho đá sơn đen dày bằng gỗ, đi qua sân, phòng khách, vòng ra phía sau, giẫm lên cầu thang gỗ kẽo kẹt lên lầu hai, gõ lên gác xép hẹp.

"Ai đấy?" Xuyên thấu qua cửa ván gỗ mỏng manh, bên trong truyền đến một giọng nữ khàn khàn, có giọng mũi nồng đậm.

Lý Mạn nhìn về phía Tống Du:

"Đây là bị cảm à?"

Lông mi Tống Du hơi ngưng lại, thấp giọng nói:

"Là em, Tống Du."

Vừa báo tên, người bên trong đã nói một tiếng "Chờ chút"!

Sau một hồi lâu, cửa phòng mới được mở ra.

Mùi bông tuyết nhàn nhạt từ trong đó truyền đến. Lý Mạn ngẩng đầu, dáng vẻ của người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt tái nhợt mà tiều tụy, bên tóc mai nổi lên hơi nước, hẳn là vừa mới sửa sang lại dung mạo.

Váy dài màu xanh nhạt, trên người quấn một chiếc khăn choàng màu xám nhạt, tóc búi nhẹ, ánh mắt nhìn hai người rất bình thản,"Vào đi."

Nói xong, xoay người đi tới dưới cửa sổ hổ cách giường, ngồi xổm xuống móc lò ra, miệng giải thích:

"Không biết từ lúc nào đã diệt, cô đi đốt lên chút, nấu chén nước cho các em uống."

Lý Mạn quét qua trong phòng, mấy món đồ nội thất cũ lẻ tẻ, không phải được lau sạch sẽ, thì được dùng vải cũ ghép lại trải lên, bình gốm cũ nuôi hoa cỏ càng chất ra ý cảnh trong góc, toàn bộ hoàn cảnh bố trí vô cùng thanh nhã, là một người phụ nữ cho dù ở nơi nào, đều có thể làm cho mình sống thoải mái.

Tống Du buông đồ xuống, nhấc cái bình ấm vỏ tre trên bàn lên:

"Cô đừng bận nữa, em xuống lầu lấy một chai nước nóng. Cô bị cảm lạnh, đo nhiệt độ cơ thể chưa?"

"Đo rồi, sốt nhẹ, không quan trọng."

Kim Vũ Phi ho khan liên tục vài tiếng, buông kìm lửa móc tro xuống, lấy xà phòng rửa tay, nhìn về phía Lý Mạn nói,"Đây là?"

"Vợ em Lý Mạn."

"Chào cô Kim."

Lý Mạn hơi khom người xuống.

"Ánh mắt Tiểu Du không tệ!"

Kim Vũ Phi khen một câu, xoay qua bình phong nhỏ tự làm, kéo ngăn kéo bàn làm việc ra, cầm một cây bút đưa cho Lý Mạn,

"Tổ chức hôn lễ chưa?"

Lý Mạn ngượng ngùng nở nụ cười: "Làm rồi."

Kim Vũ Phi xoay người lại cầm một tờ đại đoàn kết.

Lý Mạn nhìn về phía Tống Du.

Tống Du sờ sờ đầu cô:

"Nhận lấy đi, em và cô nói chuyện, anh đi xuống một lát."

Lý Mạn gật gật đầu, nhìn theo phía sau anh xuống lầu đi xa, mới khẽ khép cửa lại, ngồi xuống ghế trúc bên cạnh bếp lò, nhìn cô ấy mở rương ra, tìm vòng đeo tay đưa tới:

"Cầm theo chơi đùa."

"Cám ơn cô."

Lý Mạn đeo trên cổ tay, xoay quanh, hơi lớn.

Kim Vũ Phi thấy vậy, cắt nút thắt dây, tháo ba hạt châu xuống, một lần nữa giúp cô thắt nút.

Nắm cổ tay Lý Mạn nhìn một lát, Kim Vũ Phi cười nói:

"Năm đó cô mập hơn em."

"Cô vóc người cao, mập hơn chút mới tốt."

"Có thể sống đã là tốt rồi..."

Khẽ lẩm bẩm, Kim Vũ Phi xin lỗi nói,

"Dọa em rồi."

Lý Mạn quả

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip