ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 355: Hoàn Toàn Văn

Lí Trường Hà đứng thẳng, nhìn, nghe. Tống Du cảm thấy không đúng, vội vàng vài bước lên bậc thang, vừa đứng gần, người đã ngã xuống.

Cũng may người không có việc gì, hãm trong chốc lát người đã tỉnh.

Đoàn người không dám dừng lại ở cửa, sợ ông bà cụ lại bị cảm lạnh, nhanh chóng vào phòng.

Triệu Như Tâm nhìn thấy Dương Hoành Viễn, Dương Chi Khải chết đi sống lại, thiếu chút nữa buông lỏng tay, ném Đường Đường đang ngủ trong ngực.

Hàn Tu Hiền đi lên hung hăng đánh Dương Hoành Viễn một trận.

Hàn Lâm nhanh chóng che mắt em trai lại.

Dương Hoành Viễn sờ sờ mũi, không dám kích thích hai người, nhận Đường Đường đang ngủ say, kéo Đậu Đậu và Hàn Lâm đến bên người, thấp giọng trêu chọc hai người, hỏi bao nhiêu tuổi, thích gì. Sợ dọa Đậu Đậu, bừng tỉnh Đường Đường, Hàn Tu Hiền và Triệu Như Tâm cố nén cảm xúc trong lòng không dám khóc thành tiếng, lại gắt gao túm lấy Dương Chi Khải không buông, thấp giọng hỏi Hàn Lệ Châu và một đứa nhỏ khác – Dương Chi Kỳ.

Cùng lúc ấy, Triệu Kim Phượng dụi dụi mắt, lại dụi dụi mắt, xoay người lảo đảo đi về. Trái tim Triệu Kim Phượng như tan nát, nếu đây là giấc mộng, để cho bà tỉnh lại trễ chút đi.

"A Nương!" Lý Nham tiến lên ôm lấy chân Triệu Kim Phượng, bật khóc nói:

"Đúng vậy, con còn sống, con còn sống trở về. Con xin lỗi, con xin lỗi... con lừa gạt cha mẹ, năm đó con không chết..."

Quay người lại, Triệu Kim Phượng ôm lấy con trai, vỗ vỗ vai ông ấy nói:

"Con là một cậu nhóc hư hỏng, con làm sao bỏ lại mẹ mà đi, nhiều năm như vậy, cũng không trở về nhìn mẹ một cái, con gái con mẹ nuôi lớn như vậy, cho đến khi kết hôn, cũng chưa từng thấy cha ruột một lần, con tới đưa một giấc mộng cũng được..."

Cũng là lúc này, Triệu Kim Phượng mới có vài phần chân thật, một tay túm lấy con trai, một tay lôi kéo bạn già, đã một lát cũng không nỡ buông ra.

"A Nhũ, A Gia."

Lý Mạn cũng bị phản ứng của hai lão dọa sợ, ngồi xổm trước người hai người, nắm tay bọn họ, tủi thân nói:

"Có ba, ông bà không cần cháu nữa?"

"Nha đầu thối!"

Triệu Kim Phượng rút tay ra, chỉ trán cô:

"Bao nhiêu tuổi còn làm nũng đâu, còn không tới gặp ba cháu."

"Không cần gặp nó,"

Lí Trường Hà nghiêm mặt, tức giận nói:

"Chưa từng ôm cháu một lần, chưa từng đút một miếng cơm cho cháu, người cha này còn không bằng không có."

Hai người vừa nói ra, Lý Mạn đã biết thần kinh căng thẳng của A Gia, A Nhũ thả lỏng, cười đùa một tiếng, đưa tay ôm Lý Trường Hà và Triệu Kim Phượng, nhào tới trước mặt Lý Nham quỳ xuống:

"Ba, hoan nghênh về nhà, chúc mừng năm mới!"

Lý Nham trong nháy mắt đỏ hốc mắt, đưa tay đỡ Lý Mạn lên nói:

"Nhiều năm như vậy, vất vả con chăm sóc A Gia, A Nhũ của con."

Lý Mạn lắc đầu:

"Vất vả chính là A Gia, A Nhũ, là bọn họ từ nhỏ nuôi lớn con, cho con đi học, là bọn họ theo con kết hôn sinh con, giúp con chăm sóc con cái... Nếu nói có nợ, cũng nên là con nợ A Gia, A Nhũ..."

"Được rồi," Triệu Kim Phượng vỗ nhẹ hai cha con:

"Mau đứng lên, đừng khách khí tới khách khí lui, các con cũng không phải cha con ruột!"

"Ai nói, Tiểu Mạn chính là con gái của con, con ruột."

Dứt lời, Lý Nham đắc ý nhíu mày với Dương Hoành Viễn.

Nhưng mà không đợi Dương Hoành Viễn trả lời, Lí Trường Hà đã khẽ cười nhạo: "Bộ dạng gấu kia của con, có thể sinh ra con gái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip