ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 51:**

Hôm sau, Lý Mạn rời giường, phát hiện Tống Du đã dùng cơm và đi làm từ sớm.

Lý Trường Hà cũng đã dẫn người đi trồng lúa ở vùng núi mới khai hoang.

Trong nhà, Triệu Kim Phượng đang cặm cụi tìm áo bọc và vải vụn để làm đế giày. Lý Mạn nhìn mặt trời bên ngoài, hỏi:

"A Nhũ, lúc này mấy giờ rồi?"

"Hơn bảy giờ đi."

Triệu Kim Phượng khâu xong lớp vải cuối cùng, cẩn thận lấy áo bọc đã dán xong mang vào trong phòng râm mát phơi. Kế tiếp, bà nói thêm:

"Vừa rồi bà ra cửa hỏi Đoàn Vân, hôm nay cô ấy cũng phải đi chợ. Trong nồi có cháo và đồ ăn, cháu mau ăn đi, đừng để người ta tới chờ cháu."

Lý Mạn gật đầu, rửa mặt qua loa hai ba cái rồi bôi chút kem dưỡng da. Nàng vén nắp nồi, bưng bát cháo rau ra ăn vội vàng.

Vừa mới buông bát đũa xuống, thì Đoàn Vân, Tiểu Kim Hoa và em gái Tứ Hoa của Tiểu Mao đã tìm tới.

Lý Mạn lên tiếng chào đón, vội vàng vào phòng xách túi xách đã chuẩn bị sẵn từ sáng sớm, chào hỏi Triệu Kim Phượng rồi xỏ giày cỏ vào chân và chạy xuống lầu.

Triệu Kim Phượng không ngờ cô chạy nhanh như vậy, vội vàng thò đầu ra kêu lên:

"Tiểu Mạn, cháu không mang cá cho hiệu trưởng à?"

Lý Mạn dừng bước, quay đầu lại thắc mắc:

"Cá trong nhà, không phải ngày qua đã ăn xong rồi sao ạ?"

Triệu Kim Phượng chỉ xuống lầu:

"Buổi sáng, A Gia cháu và Tống Du lại bắt được mấy con. Bà chọn bốn con lớn, lại hái thêm chút rau và nấm, đã sắp xếp xong cho cháu cả rồi. Sau khi thăm hiệu trưởng của cháu, đừng quên ghé nhà chú Vương chơi nhé."

Lý Mạn đáp lời, đi xuống lầu, nhấc thử sọt trúc, thấy không đầy lắm nhưng đeo lên lưng lại nặng trĩu.

Mưa liên tục cả nửa tháng trời, nay vừa mới tạnh, con đường ngoài trại vẫn còn lầy lội, không thể đi xe trâu được. Lý Mạn đành vác sọt trúc cùng mấy người Đoàn Vân đi đến cửa trại. Đến nơi, nàng đã mệt đến thở dốc:

"Thật nặng quá!"

"Tôi giúp cô cõng một đoạn cho."

Đoàn Vân đưa tay đề nghị.

"Chị Tiểu Mạn không sợ đâu,"

Tứ Hoa cười nói theo,

"Đợi lát nữa em và Kim Hoa sẽ giúp chị nâng một đoạn, chỉ một lát nữa là đến trấn rồi."

"Muốn nâng cái gì?"

Trương Lan dẫn theo Hà Diệp Hân và Tô Oánh Oánh tới, góp lời:

"Chúng tôi cũng giúp một tay."

Lý Mạn khoát tay áo với Đoàn Vân, quay đầu lại cười nói:

"Đem chút đồ ăn cho người thân trong trấn thôi. Nặng quá, tôi vẫn nên gọi Tiểu Xám thì hơn."

Dứt lời, nàng vừa huýt sáo, Bạch Mã Tiểu Xám đã lạch cạch từ chân núi chạy tới.

Dưới sự giúp đỡ của Đoàn Vân, Lý Mạn tháo sọt lưng treo lên bên hông Tiểu Xám. Đi được hai bước, nàng cảm thấy mất cân bằng. Suy nghĩ một lát, nàng xoay người ôm lấy Tứ Hoa, nghiêng người đặt lên lưng ngựa. Hài lòng, nàng vỗ vỗ tay:

"Được rồi, đi thôi."

Ngựa Vân Nam tuy thấp bé nhưng chân lại rất khỏe. Tứ Hoa bị đột nhiên ôm lên lưng ngựa, thân thể cứng đờ trong chớp mắt, nhưng sau đó lại vui vẻ hẳn lên, túm lấy dây cương vỗ vỗ cổ ngựa: "Đi thôi!"

Tiểu Xám nâng vó định chạy, cô bé nhỏ sợ hãi vội vàng kêu dừng lại.

Lý Mạn nhếch môi huýt sáo, Tiểu Xám ngoan ngoãn quay đầu lạch cạch chạy về.

"Em có ổn không?"

Tiểu Kim Hoa tiến lên giật lấy dây cương trong tay cô bé, cười nói:

"Đổi lại đi, chị ngồi lên, em đi xuống."

Tứ Hoa không nỡ lắc đầu:

"Em ngồi thêm một lát nữa, chờ đến chỗ xuống dốc rồi nhường cho chị."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip