ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61:

Cô giáo nhận được điện thoại, nói,

"Lý Mạn à. Ba cô ấy là liệt sĩ Lý Nham..."

Chủ nhiệm Trương chỉ cảm thấy đại não ong ong một tiếng, run giọng nói:

"Lý Nham, nguyên nhân viên cục nông sản thành phố Đại Lý?"

Giáo viên lật qua hồ sơ:

"Vâng, đúng là anh ta."

Thầy giáo nói tiếp,

"Từ nhỏ chưa từng thấy ba, một tuổi rưỡi được mẹ Dương Ngọc Liên đưa về, sống với ông bà..."

"Lý Mạn là con gái di phúc*."

(*Cha chết từ khi con trong bụng mẹ.)

Cúp điện thoại, chủ nhiệm Trương sững sờ ngồi trên ghế một lát, mới cầm bảng điểm đi tới cửa, công bố với một đám thanh niên trí thức:

"Lý Mạn thứ nhất, 95 điểm. Vị trí thứ hai..."

"Lý Mạn, Cao Phong Lãng,"

Chủ nhiệm Trương nói,

"Sáng sớm mai nhớ đến bệnh viện huyện khám tổng quát, không thành vấn đề, cầm giấy tờ, đệm chăn, chậu bát tới nhận việc."

"Được!" Hai người đáp.

Chủ nhiệm Trương lại khích lệ Thanh niên trí thức không được chọn, để mọi người đừng nản lòng, chờ mong lần sau gặp mặt!

Lần sau tuyển dụng không biết tới khi nào, mọi người mất mát đi ra ngoài.

Hác Văn Bác trả lại sách cho Lý Mạn:

"Đồng chí Lý, sách mua ở hiệu sách Tân Hoa ở huyện thành sao?"

Lý Mạn thấy anh ấy vừa rồi nhìn chăm chú, gật gật đầu, khuyên nhủ:

"Ngoại trừ sách kế toán, anh còn có thể tìm một ít sách giáo khoa trung học để xem, thời gian cũng trôi qua, giống như chủ nhiệm Trương nói, không chừng ngày nào đó sẽ tuyển dụng."

Cô nói thêm,

"Không nhất thiết phải chờ cửa hàng tuyển dụng, còn có nhà máy gạch ngói, nhà máy khai thác than."

Phong Cao Lãng tiếp lời:

"Đại học Công Nông Binh, năm nay cũng sắp tuyển sinh rồi."

Anh nói xong, giơ đồng hồ trong tay lên lắc lư,

"Đồng chí Lý, sách này cho tôi mượn một đêm được không? Mai tới bệnh viện trả cho cô."

"Có thể." Lý Mạn cười vỗ vỗ Tông Diễm,

"Nghe đồng chí Phong nói đi, đừng từ bỏ việc học, cơ hội dành cho những người có chuẩn bị."

"Ừm," Tông Diễm nặng nề gật gật đầu,

"Nền tảng tôi mỏng, Lý Mạn, không hiểu thì tôi có thể đến hỏi cô không?"

"Được," Lý Mạn cười nói, "Thành giao."

"Cám ơn cô, Lý Mạn."

Tông Diễm vui vẻ mở túi xách quân sự ra, cầm ba thanh chocolate nhân rượu, lần lượt nhét cho Lý Mạn, Phong Cao Lãng, Hác Văn Bác nói,

"Mời các cậu ăn kẹo."

Lý Mạn nhận lấy, rồi mở túi xách ra, lấy bánh chưng mật ong chưa ăn xong ra cho cô ấy:

"Tôi mời cô ăn bánh chưng*, A Nhũ của tôi làm, cho mật ong vào, rất ngon."

(*Bánh chưng này như kiểu bánh đoan ngọ bên Trung ấy)

Trên người Phong Cao Lãng và Hác Bác Văn không mang theo đồ ăn, rất ngượng ngùng nhận kẹo của Tông Diễm.

"Cầm đi," Tông Diễm cười nói,

"Quen biết chính là duyên phận, không chừng ngày nào đó tôi sẽ cầu tới cửa, đến lúc đó các cậu đừng từ chối là được. Tất nhiên, nếu có bất cứ chuyện gì tôi có thể giúp đỡ, các bạn cũng có thể nói."

Hác Bác Văn cũng sảng khoái, nghe vậy cười tiếp:

"Tôi làm Thanh niên trí thức ở nông trường Hồng Kỳ đối diện, gần đây đang học nghề mộc, nếu các cậu muốn ghế, bàn vân vân, nói một tiếng, tôi làm cho các cô. Đẹp hay không là một chuyện, tuy nhiên, đảm bảo bền."

Hai mắt Lý Mạn sáng lên:

"Cần phiếu không?"

"Cần phiếu gì, tác phẩm luyện tập, cứ cầm, đừng ghét bỏ."

"Cám ơn," Lý Mạn cười nói,

"Khi cần nhất định tìm cậu."

Cô nghĩ thầm, không biết điều kiện chỗ ở kí túc xá thế nào, thiếu hay không thiếu đồ nội thất, hiện tại vẫn chưa biết.

"Cảm ơn." Phong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip