Chương 67:
Trong lúc đó, hai người không khỏi thảo luận rôm rả. Vân Nam có nhiều trái cây, nên thứ nào có thể ủ rượu, thứ nào có thể làm thành mứt, hoa nào có thể ăn, hoa nào có thể dùng để làm hương, và vân vân.
Càng nói chuyện càng hợp ý, bác trai có hơi tiếc nuối nói:
"Sớm biết cháu hiểu được nhiều như vậy, hai năm trước lần đầu tiên gặp cháu, bác đã nói chuyện với cháu rồi."
Lý Mạn cười nhìn mặt trời bên ngoài, nói:
"Bây giờ cũng không muộn."
Cô đứng dậy,
"Bác à, sắp trưa rồi, cháu đi trước, buổi chiều lại đây lại nói chuyện với bác."
Bác trai nâng cổ tay nhìn đồng hồ:
"Một xe hàng hóa kia của Tiểu Tống, thế nào cũng phải chạy hai ba thôn trại. Lúc này cháu đi qua, cậu ấy lại không có ở đây, đợi một lát nữa đi."
"Không được, cháu còn muốn đi cung tiêu xã mua chút đồ."
"Phiếu có đủ không?"
Bác trai nói xong liền kéo ngăn kéo ra, lấy một xấp phiếu đưa cho Lý Mạn:
"Những phiếu này bác không cần, cháu xem có cần gì không."
Lý Mạn vội vàng khoát tay áo:
"Sắp đi làm rồi, cháu đi mua một chiếc đồng hồ, phiếu đồng hồ cháu có, bác mau cất đi."
Bác trai cười cười, rồi rút ra bốn năm phiếu đường, hai ba phiếu xà phòng, bảy tám phiếu than, mười mấy phiếu công nghiệp:
"Cầm đi, mới nghe cháu nói về việc nấu cao,"
Ông bác ngượng ngùng nói thêm,
"Bác thật sự muốn hái chút sơn trà thử xem, bạn già trong nhà của bác vừa đến xuân thu sẽ ho khan không ngừng."
"A, vậy cháu viết công thức làm cho bác."
Lý Mạn nói xong liền lấy bút và quyển sổ ra, ngồi trở lại trước bàn, nhanh chóng viết lên, sau đó xé ra đưa cho bác trai.
Bác trai sửng sốt, không ngờ Lý Mạn lại thành thật như vậy. Ông chỉ nói một câu, cô bé cũng không hề chần chừ, đã đưa một phương thuốc có thể làm nhà máy cho ông.
"Cháu không sợ bác cầm phương thuốc xây dựng nhà máy sao?"
Bác trai cười nói.
"Có thể chứ, làm xong rồi, trước tiên cho cửa hàng chúng ta bán một nhóm xem."
"Cháu..." Ông bác nhất thời giật mình. Một lát sau, ông thật sự suy nghĩ lại. Phía sau trại bọn họ có một mảng lớn sơn trà hoang dã, bởi vì hương vị không quá tốt, năm nào cũng chỉ có đứa nhỏ hái một ít nếm thử, phần lớn đều thối rữa trên mặt đất, quả thực đáng tiếc.
"Bác nghĩ, thật sự có thể xây dựng nhà máy. Cháu yên tâm, thứ cháu nên được, bác sẽ không thiếu phần cháu."
Lý Mạn bật cười. Cô nghĩ bụng, ở hậu thế, nấu cao, chỉ cần lên mạng tìm kiếm là sẽ ra một đống lớn, đáng giá bao nhiêu. Sở dĩ cô biết chi tiết như vậy, cũng không phải từ trên mạng tìm kiếm, mà là có một mùa thu, cô lúc nào cũng ho khan lúc nửa đêm, tiêm thuốc lăn qua lăn lại một tuần cũng vô dụng. Một người bạn học đông y lúc ấy mở một lớp đào tạo bên ngoài trường, nhận vài sinh viên nước ngoài, dạy chút kiến thức thảo dược cơ bản, để khơi dậy hứng thú của bọn họ. Chẳng những ở trong lớp dạy bọn họ cách nấu cao, dùng để chữa trị liệu, còn chế biến dược hương, ủ một lô rượu thuốc.
Trong một buổi tụ tập, nghe bệnh tình của cô, không tới hai ngày bạn đã gọi cô qua, chuyên môn mua cây tầm, dẫn cô và bảy tám sinh viên nước ngoài nấu mấy nồi thuốc mỡ.
Một tuần sau, cơn ho đã tiêu tan. Cô cũng sinh ra vài phần hứng thú với lớp học Đông y, vừa rảnh rỗi sẽ đi nghe một tiết. Sau đó, bạn bè chê cô học không có hệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền