Chương 70:
Lý Mạn cúi đầu nhìn về phía mặt cầu được dệt bởi những sợi dây mây dài thô, xuyên thấu qua khe hở của dây mây, còn có thể nhìn thấy dòng sông chảy xiết phía dưới, mà dây mây tạo thành lan can cầu, bởi vì gió thổi, sớm đã hơi bục phần mặt ngoài, trở nên loang lổ nứt ra, nhìn tựa như mất đi độ dẻo dai, tùy thời đều có thể bị nứt, giòn tan dễ đứt. Chần chờ một lát, Lý Mạn chủ động nắm lấy tay anh.
Tay Tống Du, khô ráo ấm áp, giữa lòng bàn tay có một lớp chai dày cộp, có hơi cứng, còn hơi thô. Lý Mạn cố gắng bỏ qua xúc cảm trên tay.
Qua cầu mây, Lý Mạn nhìn Tống Du trầm mặc, cho rằng chạm đến chuyện thương tâm của anh, ngượng ngùng hỏi lại, lại nói đến chuyện bác bảo vệ A Kị chuẩn bị làm sơn trà. Cô ngượng ngùng hỏi:
"8 tuổi anh trở về là để đi học tiểu học sao?"
Cho dù bây giờ hay sau này, trong quan niệm của mọi người, giáo dục ở các thành phố lớn luôn tốt hơn.
Tống Du chậm rãi lắc đầu:
"Năm đó ông nội vì bệnh mà qua đời."
Trước khi đi, ông đã sắp xếp cuộc sống tiếp theo của người hầu và bảo mẫu, cũng giúp anh từ chối giáo viên gia đình, đồng thời thông báo cho cha mẹ anh.
Sau khi trở về thành phố Thượng Hải, anh học lớp hai, không phải ở trường học, mà là ở chung cư trên đường Tần An, ghế sofa kiểu châu Âu, đèn chùm pha lê, ngoài cửa sổ kính cao lớn là đường phố, đối diện là rạp chiếu phim quốc gia, lúc nào cũng có đội ngũ xếp hàng từ cửa đến khách sạn Thái An, nữ giáo viên mặc trang phục đồ tây, cầm hộp cơm dì giúp việc nấu cho cậu học để vào trong phòng khách, giảng một tiết xong, dì giúp việc lại bưng bánh ngọt nhỏ tới, lúc này nữ giáo viên sẽ mở máy ghi âm, vừa nghe nhạc, vừa cùng một mình cậu bưng một đĩa nhỏ đứng trước cửa sổ, nhìn vào áp phích được dán ở cổng rạp chiếu phim bên kia đường.
Thấy có phim mới, trước khi lên lớp, dì giúp việc sẽ xuống lầu xếp hàng mua vé, tan học, giáo viên sẽ nói với anh:
"Tiểu A Du, cùng chị đi xem phim nhé? Hôm nay có "
Lưu tam tỷ
", bảo đảm em chưa từng xem đâu."
Ngoài
"Lưu Tam tỷ"
, cô giáo còn mời anh xem một số bộ phim như
"Nước mắt hỏa mẫu nhi"
,
"Cúc lá vàng bảy màu"
,
"Giai nhân hữu ước"
. Đôi khi anh được đưa đến nhà hàng phương Tây để gọi một ly kem hay một số món đặc sản. Cuối tuần sẽ mời anh đến chỗ bạn bè nghe nhạc, khiêu vũ, nói một số chuyện thú vị thời du học...
Điều khiến bản thân anh đáng tiếc chính là, lớp học chỉ học được một học kỳ, năm sau, gần đường Thịnh Minh mà bọn họ ở, một nhà thờ dưới sự dẫn dắt của chính phủ đã đổi thành trường học, thật ra từ lúc giải phóng đã bỏ đi các từ thiếu phu nhân, ma ma, hoặc là danh viện đi học du học trở về làm giáo viên tư thục ở nhà, anh cũng tạm biệt giáo viên, trở về trường học.
Tháng năm là mùa chín của các loại trái cây và rau quả, hai người nói đi không xa đã gặp một cây mâm xôi (quả mâm xôi) treo đầy quả đỏ. Lý Mạn túm lấy một quả, chua chua ngọt ngọt, rất ngon. Lại hái mấy quả đưa cho Tống Du nói:
"Nếm thử, đây là quả mâm xôi, công hiệu có lợi cho thận cố tinh co tiểu, dưỡng gan minh mục."
Ích thận! Cố tinh! Co tiểu! Tống Du đang vươn tay ra lại dừng lại, chậm rãi thu về, sau đó ho nhẹ một tiếng, nhìn về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền