ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 77:

Hoàng hôn buông xuống, dòng suối lẫm liệt, trúc đuôi phượng bị gió thổi lay động, gió cát rung động, bên cạnh hàng rào trúc, dưới tàng cây chuối, con đường đá xanh dưới chân Tiểu Kim Hoa, hoa cỏ ven đường lướt qua bên ống rộng quần của cô bé. Cô bé giống như đóa hoa đung đưa, lại giống như chuồn chuồn giương cánh, cá bơi lội... Tự do tự tại, không ràng buộc, giống như những đám mây trên bầu trời, gió bay, nhẹ nhàng và mờ nhạt.

Tiểu Kim Hoa nhếch miệng theo, sau đó duỗi hai chân bổ ngang xuống, theo đó xoay người mà lên, cực kỳ nhẹ nhàng nhảy múa.

Lý Trường Hà từ trong viện đi ra, đứng bên cạnh nhìn theo cháu gái một lát, cười nói:

"Không nhảy tốt như cháu năm đó!"

Lý Mạn kinh ngạc.

Lý Trường Hà yêu thương sờ sờ đầu cháu gái,

"Thời gian dài, cháu có thể đã quên, cháu từ nhỏ thân thể không tốt, lá lách và dạ dày cũng yếu, ông ngoại cháu đề nghị ăn đồ bổ, bình thường vận động nhiều hơn. Mùa xuân năm đó, A Nhũ cháu vì hái nấm cháu thích bị bong gân chân, từ đó về sau, cháu thích hoạt động, không có việc gì thì bắt đầu nhảy xuống hành lang."

"Sau đó thầy Hàn của đoàn ca múa tỉnh tới chọn mầm non, đi khắp huyện Phượng Sơn cũng không chọn được người vừa lòng, lại ở trước đầu đường sân khấu liếc mắt đã nhìn cháu đang nhảy nhót."

"Không phải bởi vì cháu đẹp sao?"

Lý Mạn nhìn Tiểu Kim Hoa nhảy xa, đi vào trong sân với ông nội.

"Vân Nam chúng ta có rất nhiều người đẹp, cũng không chỉ có một người là cháu,"

Lão gia tử cười nói,

"Thầy Hàn nói cả người cháu tràn ngập linh khí, trời sinh là vũ công..."

Đáng tiếc, năm đó cũng không biết Dương Ngọc Liên nói cái gì với Tiểu Mạn Nhi, nói sao cô bé nhỏ cũng không muốn đi học múa, lại có hơi xin lỗi chạy tới chạy lui khuyên bảo thầy Hàn.

Đại Tráng vừa đi ra đã nghe thấy Lý Mạn đang khoe khoang, không nhịn được "phốc xuy" một tiếng, vui vẻ.

Lý Mạn bị cậu cười đến mức mặt có hơi nóng:

"Thằng nhóc thúi! Em cười cái gì?"

"Không cười không cười, chị Tiểu Mạn chị nghe lầm,"

Đại Tráng nói xong, giậm chân bỏ chạy, vừa mới cách Lý Mạn mấy mét, đã không thể nhịn,

"Ha ha ha..."

"Ngày mai ông mua thêm giăm bông, lại bảo A Nhũ lấy cho cháu thêm nấm, sau này để cháu gửi cho thầy Hàn."

Lý Mạn gật gật đầu, đi theo phía sau lão gia tử lên lầu.

Triệu Kim Phượng nghe động tĩnh, lấy bát sứ đựng vịt già hầm trong nồi sắt, đậy nắp đặt trên bàn nhỏ. Sau đó bà rửa tay, nhìn con cá đã ướp trên lá chuối, cảm thấy đã được rồi, bọc lá chuối lại, lấy thân cỏ xanh buộc lại.

Đặt một cái giá tam giác trên ngọn lửa Lý Mạn vừa mới di chuyển ra, dùng kẹp sắt gắp cá bọc lại đặt lên giá tam giác, nướng lên.

Trong khi đó, Triệu Kim Phượng rửa chảo đổ dầu vào, thả gừng thái lát, hành hoa thơm nồng. Bà theo đó đứng dậy nhận chậu gỗ Lý Mạn ôm, cảm thán một câu:

"Để cho cháu đi giết một con cá, thật khó mà!"

Bốn con cá, một lần đi mất hơn nửa ngày.

"Nói chuyện với người khác thêm một lát."

Lý Mạn lấy lá chuối, tía tô trên chậu xuống, rửa sạch trong một chậu rau khác, tía tô đưa cho Triệu Kim Phượng chiên cá, lá chuối lấy khăn vải sạch lau đi phần nước phía trên.

Sau đó di chuyển một đống lửa ra bên cạnh nồi, nướng cho lá chuối mềm, trải ở một bên bàn nhỏ, lấy một con cá đặt trên lá chuối, chan nước sốt cho cá từ đầu đến cuối,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip