ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 94:

Cả người Lý Mạn cũng run rẩy, không biết là bị dọa hay thấy lạnh, cô đã không phân biệt được. Cô muốn đi, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ. Lấy lại bình tĩnh, Lý Mạn đút dao găm vào bên hông, đưa tay sờ soạng nhẹ nhàng chiếc lá trong tay, hung hăng lau nước mưa trên mặt, nắm lá cây đưa đến bên miệng, vang lên thanh âm nhẹ nhàng và bén nhọn trong rừng, giống như tiếng côn trùng sau cơn mưa.

Cùng lúc ấy, một trận gió thổi qua, dây leo thật dài trên cây cổ thụ quét tới hai người, phảng phất như đang đưa tay kéo hai người, lại giống như đang gọi. Đinh Tuệ muốn chạy, dưới chân lại giống như mọc rễ, không động đậy được nửa phần, tiếng khóc biến thành hức hức, từng tiếng từng tiếng, không ngừng từ trong cổ họng toát ra.

"Có ánh sáng!"

Đinh Tuệ chỉ vào ánh sáng thỉnh thoảng lắc qua lắc lại trong rừng phía xa xa, hưng phấn ôm Lý Mạn nhảy dựng,

"Lý Mạn, cô nhìn, có ánh sáng! Người của chúng ta tới, người chúng ta tìm tới..."

Lý Mạn muốn che miệng cô ấy lại, nhưng lại sợ người ở động cây phía sau phát hiện cô khác thường, ra tay trước một bước.

"Sao ánh sáng lại xa dần đi? Lý Mạn, bọn họ không nghe thấy tiếng cô thổi lá sao? Cô có phải thổi không đúng hay không, không phải là hai tiếng à? Cô đừng thổi lặp đi lặp lại ..."

Lý Mạn: "..."

Gần như là theo bản năng, một tay Lý Mạn cầm lá tiếp tục thổi, một tay rút dao găm bên hông thuận thế đâm về phía sau, "Phốc phốc" một tiếng. Bất chấp những thứ khác, rút dao găm ra, Lý Mạn ôm Đinh Tuệ lăn một vòng.

"A..."

Lý Mạn vội vàng che miệng Đinh Tuệ, nhưng mà đã muộn, người nọ theo thanh âm, cố gắng nhào tới.

"A, có quỷ, có quỷ bắt chân tôi..."

Đinh Tuệ sợ tới mức liều mạng vung hai chân, một cước lại một cước, không phải đá lên đầu người nọ, thì là trên vai lúc trước bị thương, đạp thẳng vào đầu đối phương vốn đã vì mất máu mà choáng váng, càng thêm choáng váng.

Lý Mạn nhanh chóng đứng lên, kéo Đinh Tuệ kêu to: "Mau, chạy——"

"À à chạy——"

Trời đen kịt căn bản không biết chỗ nào có cây, làm sao có thể chạy, kết quả chính là, không chạy được bao xa, "rầm" hai người đụng vào trên cây lớn, cả người đều choáng váng.

"Lý Mạn ——"

"Đinh Tuệ ——"

"Hu... Giám đốc Trương, tôi ở đây, tôi ở đây, ông đến đây mau, có ma, có ma bắt chân tôi. Lý Mạn, Lý Mạn cô làm sao vậy?"

"Đừng lắc, tôi choáng váng!"

Lý Mạn cố chống đầu choáng váng, đứng dậy ngồi lên, cầm dao găm đề phòng quay đầu nhìn về phía sau.

Trời tối kỳ thật cũng không nhìn thấy cái gì, nghiêng tai lắng nghe, ngoại trừ vài tiếng côn trùng, bên tai tất cả đều là tiếng mưa rơi vào cành lá, người nọ không đuổi theo.

"Lý Mạn, có quỷ."

Đinh Tuệ kéo cánh tay Lý Mạn, run rẩy đứng lên nói,

"Thật sự có quỷ, đi, chúng ta mau rời khỏi nơi này."

Lý Mạn lảo đảo vừa bị cô ấy kéo đi, cũng không quên quay đầu nhìn về phía sau, tia chớp xẹt qua chân trời, lại chiếu sáng bầu trời này. Đối phương đứng trong màn mưa, giơ súng lên, máy móc bóp cò. Viên đạn kéo ánh sáng thật dài, bay về phía Lý Mạn. Khoảng cách mấy chục thước, trong nháy mắt đã tới. Lý Mạn trợn tròn hai mắt, nhất thời đứng tại chỗ.

Đinh Tuệ quay đầu lại, một khắc kia, cô ấy cũng không biết lấy dũng khí từ đâu ra, ra sức đụng một cái. Lý Mạn ngã sang một bên, viên đạn bay qua vai cô bắn trúng phía sau Đinh Tuệ.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip