ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 106: Bị cử báo

Về đến nhà, Diêm Nhuận Chi cùng Tiểu Bảo không có ở nhà, đoán chừng chắc đang chơi ở gốc cây hòe lớn. Khương Lâm đang muốn gọi Đại Bảo đi tìm bọn họ trở về ăn dưa, thì Mạnh Y Y đã tìm tới.

Khương Lâm nói với Đại Bảo:

"Đi kêu bà với Tiểu Bảo về nhà đi"

. Trình Đại Bảo gật đầu nhưng cậu chưa đi liền mà trốn ở cổng sau, cậu muốn rình xem thanh niên trí thức Mạnh này muốn làm gì, cậu sẽ không cho cô ta nói đến chuyện trở về thành phố với mẹ.

Hai mẹ con đến Cung Tiêu Xã một chuyến. Trình Như Sơn cho cô hai trăm khối, làm cô không biết phải mua thêm trong nhà thứ gì. Đồ gia dụng cướp lại từ nhà Trình Như Hải cũng đủ xài, không cần phải mua thêm, thế là cô quyết định mua mua đồ dùng sinh hoạt cần thiết hằng ngày, ví dụ như xoong nồi nhỏ, bát đũa, chai lọ gì đó.

Có nơi tập trung bày bán những món đồ đểu, giá rẻ, hai ba xu một cái, nhưng chất lượng kém, toàn là niêu sành làm bằng vữa, vừa không chắc lại không đẹp. Khương Lâm cảm thấy cô có thể kiếm tiền, vì vậy cô muốn mua một vài cái tốt hơn. Ngay cả khi sống ở vùng quê bụi bặm, cô cũng phải sống thoải mái và xinh đẹp.

Mua bồn tráng men linh tinh thì yêu cầu phải có phiếu công nghiệp, mấy vật như chén đũa thông thường thì không cần dùng đến phiếu vẫn sẽ mua được, đa số là làm bằng sứ thô, chỉ có một ít là sứ trắng chất lượng cao. Nhớ đến Trình Như Sơn đang ở nhà, Diêm Nhuận Chi và anh ta thích uống rượu nên cô liền mua sáu cái chén rượu in dòng chữ đỏ 'vì nhân dân phục vụ'. Chén rượu tốt thì uống rượu mới có vị ngon được. Cô lại mua thêm mấy cái túi lưới, thời này không có bao nilon, túi mua hàng bằng lưới đều được bện từ rất nhiều loại dây màu sắc rực rỡ mà tạo thành, có thể dùng để mua trái cây hoặc đồ ăn.

Sức lực cô khá lớn, đồ mua cũng không nhiều nên trực tiếp xách lên, Trình Đại Bảo nhỏ nhắn cũng giúp cô xách hai túi lớn nhỏ vì sợ cô làm rơi rớt. Đi ngang qua khu chợ bên cạnh Cung Tiêu Xã, cô thấy các xã viên gần đó bán trái cây và rau của họ, quả xuân đào, quả bí, cà chua, v. v. Vào thời điểm này, các nhóm xã viên ở địa phương sẽ không trồng dưa hấu, bởi vì dưa hấu lợi tiểu, càng ăn càng đói, không có lợi cho việc tiết kiệm lương thực. Nhưng ở quê lại thích trồng các loại dưa, nhất là dưa bí vừa ngọt vừa bùi, vừa có thể làm rau ăn, rẻ hơn dưa lưới, một mao tiền có thể mua được ba bốn lạng, mọi người đều vui vẻ mua bán. Khương Lâm đi qua xem thử, lại mua một ít dưa, bỏ vào túi lưới mang về nhà ăn.

Cô nhìn thấy Trình Đại Bảo đã mệt mỏi đến mức đầu đầy mồ hôi, cô định đem túi trên tay cậu giành lại tự mình cầm, nhưng Trình Đại Bảo không chịu. Khương Lâm thấy vậy cũng không ép buộc cậu, bởi vì đứa nhỏ này thật sự rất cứng đầu.

Trên đường về, hai mẹ con đến nơi, vừa lúc gặp Tiểu Đoạn đang bừng bừng khí thế giận dữ, tranh cãi với đồng nghiệp:

"Ai nói thanh niên trí thức Khương bán trẻ con? Khốn nạn, rất nhiều lần tôi chở cô Khương lên huyện, người ta đối xử với con cái rất tốt. Tôi thấy người đàn bà kia ghen ghét cô Khương có anh chồng đẹp trai, lại vừa mới trở về cho nên mới dựng chuyện để phá thì có"

Nghe giọng nói của Khương Lâm vang lên, Đoạn Trường

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip