ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 27: Chia nhà 2

Năm đó, nguyên chủ gả cho Trình Như Sơn, lão bí thư chi bộ đã sắp xếp cho cô ấy chức vị giáo viên tại trường tiểu học Dương Hồng ở đại đội, nhờ vậy mà cô không cần bắt đầu làm việc đồng áng, mà mỗi ngày còn được nhận mười công điểm dành cho giáo viên chuyên cần, ngày lễ ngày tết thì có thêm tiền trợ cấp.

Nhưng mấy ngày đó, nhìn thấy Mạnh Y Y làm việc nhà nông mệt muốn chết, bận đến không thể thở, choáng váng như thể sau một giây sẽ ngã xuống ngay lập tức, không thể cầm cự nổi nữa. Thấy vậy, nguyên chủ liền đem chức vị cô giáo ở trường tiểu học Dương Hồng nhường cho cô ta, còn mình thì đi theo mẹ chồng nhận việc thêu thùa may vá ở đại đội.

Diêm Nhuận Chi vốn là con gái của nhà địa chủ, từ nhỏ đã được học thêu thùa rất tốt. Vào thời niên đại gian khổ đầy mộc mạc này, hiển nhiên là không ai dám dùng các vật phẩm thêu thùa xa xỉ làm gì. Lão bí thư chi bộ vì muốn cho Diễm Nhuận Chi làm việc nhẹ mà thu nhập nhiều công điểm, liền bảo bà thêu khăn tay, tay nải, cặp sách... với chủ đề cách mạng, nhờ vậy mà làm được nhiều việc hơn.

Những bưu phẩm đơn hàng đó đều đưa cho Cung Tiêu Xã, giá cả không thấp, chẳng những giúp đại đội kiếm tiền, mà còn có thể cho Diêm Nhuận Chi một ngày mười công điểm, thêm vào trợ cấp một chút lương thực rau dưa củi lửa linh tinh.

Nguyên chủ đi hỗ trợ, vẽ hoa mẫu tử, viền đường hoa văn lên vải thêu, cũng có thể lấy bảy tám công điểm. Mấu chốt là công việc này không cần dầm mưa dãi nắng mà lại nhẹ nhàng, cô ấy tất nhiên rất vui vẻ.

Nguyên chủ tuy rằng làm người cũng không phải là quá phúc hậu, rất hay xem thường cái này xem thường cái kia, nhưng đối với Mạnh Y Y lại hết sức thật tâm thật lòng. Khương Lâm vẫn nhớ rõ điều đó. Vậy mà lúc cô chia nhà, Mạnh Y Y lại không đến giúp đỡ chút gì, thế thì còn có thể trông cậy gì vào cô ta đây?

Khương Lâm một chút cũng không cảm thấy chính mình đang oan uổng cho cô ta. Bởi lẽ, Mạnh Y Y cùng Khương Lâm đối với nhau thân thiết như chị em, vậy mà lúc nãy khi Khương Lâm gặp chuyện, Mạnh Y Y thế mà lại không tới giúp đỡ? Mọi người đều cảm thấy có chút kỳ quái.

"Cô ấy không có tới giúp Khương Lâm, chắc chắn là do không biết, nếu cô ấy mà biết thì nhất định sẽ đến giúp, Khương Lâm, cô cũng đừng nghĩ nhiều." Có người cố tình giải thích cho Khương Lâm.

Lại thêm một anh trai thanh niên tri thức nói: "Lúc trước, đội sản xuất yêu cầu người đi gánh phân, mọi người đều ngại bẩn nên không ai muốn đi, Mạnh Y Y vì muốn bạn bè được nghỉ ngơi nhiều hơn, có lẽ cô ấy đã xung phong đi rồi."

Thế là liền có người nói Mạnh Y Y là thật lòng vì mọi người, được giúp đỡ mọi người chính là sự vui vẻ của bản thân.

Khương Lâm cười cười: "Tôi không hề nghĩ nhiều, chạng vạng lúc ấy ở cửa thôn tôi đã cùng chị ấy nói chuyện qua, chắc là chị ấy có việc. Lại nói thêm, không phải có đại đội cán bộ chủ trì ở đây sao, có các bạn học cùng chống lưng, còn có cái gì mà phải sợ? Thật đúng là cảm ơn mọi người rất nhiều."

Cô tươi cười đến chân thành, không có nửa điểm khác thường, có vài người không khỏi nói thầm một chút, dù bình thường quan hệ của Mạnh Y Y cùng cô khá tốt, nhưng xem ra gặp được phiền toái cũng chưa chắc là tốt đẹp như vậy.

Lúc tiễn nhóm người tri thức ra về, Khương Lâm nhìn về phía những người thanh niên trí thức đó rồi tươi cười. Cô đương nhiên sẽ không nói Mạnh Y Y không tốt, nhưng những điều muốn nói thì cô đều sẽ nói, người khác cũng không phải kẻ ngốc, ở chung lâu ngày thì đều sẽ thấy rõ lòng người.

Trong khi đó, bên kia, Diêm Nhuận Chi nhìn thấy những thúng bột ngô cùng lúa mạch đặt đầy xung quanh mà ngây người, bà kinh ngạc đến nỗi không thể thốt lên bất kỳ từ ngữ nào.

Con dâu thật là có bản lĩnh a, không hổ là thanh niên tri thức trẻ từ thành phố tới, đều có rất nhiều chiêu bài thông minh.

Trình Đại Bảo há to cái miệng nhỏ mãi vẫn không thể khép nổi, thế mà chính nó cũng chưa ý thức được việc này.